Mãi đến một lát sau, tiếng hít thở của Vương Nhị Ny đã đều đều, Tống Đại Lang mới mở to mắt, trong đôi mắt hẹp dài sáng ngời cất giấu cảm xúc không hiểu, hắn nương theo ánh trăng lẳng lặng nhìn một hồi lâu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má trắng nõn của nữ hài, cảm xúc thật mịn màng mềm mại, có co có dãn, khiến người yêu thích không buông tay, Tống Đại Lang có chút nhịn không được đem toàn bộ bàn tay đặt lên, khuôn mặt nữ hài thật nhỏ, cơ hồ bỗng chốc liền bị che phủ trong... ánh mắt Tống Đại Lang lộ ra yêu thương, tiểu cô nương đáng yêu này, thanh tú, mẫn cảm, mang theo trái tim phòng bị mãnh liệt, nhưng mà nàng có một đôi mắt tinh thuần, xinh đẹp dị thường, hắn nghĩ, cuộc sống yên tĩnh trong nhà rốt cục cũng náo nhiệt đi?
Vương Nhị Ny trong lúc ngủ như là cảm nhận được vuốt ve ôn nhu, dựa vào lòng bàn tay của Tống Đại Lang cọ cọ, phát ra thanh âm thoải mái, giống như một con mèo nhỏ đáng yêu, ánh mắt Tống Đại Lang tối sầm lại, chỉ cảm thấy trong lòng có một cỗ du͙c vọng trỗi dậy, mà kia lại không kiềm chế được...
Bóng đêm thâm trầm, ban đêm tịch mịch vô miên, Tống Đại Lang lần đầu tiên cảm nhận được tình triều bừng bừng phấn chấn là cảm giác thế nào, một loại gắng gượng khó chịu, hắn là một người nam nhân phát triển bình thường, loại tư vị này TM không dễ chịu a, tiểu cô nương non mềm ở trong ngực thường thường cọ đến cọ đi, có đôi khi còn có thể phát ra thanh âm thoải mái, hô hấp nhẹ nhàng thổi đến trên mặt, thật ngứa, khỏi cần nói Tống Đại Lang ngứa tâm khó nhịn cỡ nào.
Chỉ là bánh bao nhỏ trong lòng chỉ có thể nhìn không thể ăn, ánh mắt Tống Đại Lang trong ban đêm tựa như sói phát ra ánh sáng màu xanh, u oán giống như hòn vọng phu ngàn năm đợi chờ, chỉ có thể cắn miệng Ai bảo hắn muốn hoãn việc này lại a? Trước khi có được phúc lợi phải trả đại giới.
Nửa đêm, Tống Tam Lang bởi vì bị cái chân to của Tống Nhị Lang đè nặng mà tỉnh lại, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thở dài ai oán của Tống Đại Lang, nhịn không được cười trộm, trong lòng thích đến cực điểm, tiểu nương tử kia tùy tiện là có thể ôm?
Vương Nhị Ny ngủ một giấc rất ngon, cánh tay làm gối rất vừa vặn, cái chăn mỏng mềm mại thoải mái, quan trọng nhất là nàng phát hiện ở trong lòng một người nam nhân ngủ, tựa hồ chẳng đáng ghét như vậy, ngược lại có loại bị cảm giác bảo hộ an toàn, nàng có phải bị điên rồi không? Cảm giác an toàn? Vương Nhị Ny vỗ vỗ đầu, thầm mắng bản thân không có tiền đồ.
Vương Nhị Ny là người tỉnh dậy trễ nhất, mấy huynh đệ trời còn chưa sáng đã dậy, Tống Đại Lang làm điểm tâm, Tống Nhị Lang đi cắt cỏ cho heo ăn, Tống Tam Lang dọn dẹp trong sân, Tống Tứ Lang đi ra ngoài đánh cá, ngay cả Tống Ngũ Lang đều đi quét dọn trong viện, một bộ dạng ngay ngắn gọn gàng.
" ... Mọi người đều tỉnh rồi?" Vương Nhị Ny đứng ở trước cửa, ngượng ngùng nói.