Tiếp ➡
Lúc Trương Hinh mở to mắt, nàng phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng tối đen như mực, thô cứng, còn có một chút mùi của chăn bông thô.
"Cạch ..." tiếng cửa vang lên, ngoài phòng ánh trăng mông lung chiếu vào, một người phụ nữ da dẻ ngăm đen lộ ra khuôn mặt sầu khổ, nói "Nhị Ny, con đừng nghĩ cách thoát nữa"
Trương Hinh nỗ lực muốn mở miệng, lại phát hiện cổ họng rất đau, người phụ nữ đi đến trước mặt Trương Hinh, đè ngực nàng lại "Đừng nói chuyện, lúc con thắt cổ rất nguy hiểm, đã bị thương đến cổ họng"
Thắt cổ? Trương Hinh cảm giác bản thân sắp bị điên rồi, bản thân đang ở chỗ nào? Người phụ nữ này là ai? Nàng vươn tay muốn bắt lấy một cái gì đó, bỗng nhiên phát hiện cánh tay của mình gầy giống như là que củi, nàng ngẩng đầu nhìn thân thể của mình, lại phát hiện là một tiểu cô nương vô cùng gầy yếụ Không... Đây không phải là tay nàng, cũng không phải là thân thể của nàng, ai có thể nói cho nàng biết hiện tại là tình huống gì hay không?
Người phụ nữ nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Trương Hinh, thần sắc ảm đạm "Mẹ biết mọi người trong nhà có lỗi với con, phải bắt con gả vào nhà của năm huynh đệ Tống gia ở Ngưu Hà sơn, nhưng mà trong nhà thật sự không còn gì để ăn, con nhẫn tâm xem cả nhà phải đói chết sao?"
Trương Hinh liều mạng lắc đầu, muốn nói cho người phụ nữ này biết, mình không phải là Nhị Ny gì đó, nàng cũng không quen biết người trước mặt, chỉ là nỗ lực nửa ngày cũng chỉ có thể phát ra thanh âm a a mỏng manh.
"Bang" một tiếng, cửa lại bị mở ra, một người đàn ông cao lớn xuất hiện ở cửa, hắn không kiên nhẫn cau mày "Mẹ bọn nhỏ, còn cùng nha đầu chết tiệt kia nói nhiều như vậy làm gì? Trước ngày xuất giá lại muốn tự tử, đây không phải là muốn hại chúng sao? Nếu người đã chết, đi đâu mà bồi thường tiền sính lễ của Tống gia?"
"Cha bọn nhỏ, Nhị Ny còn nhỏ ... Nhất định phải gả đi sao?" người phụ nữ không đành lòng nói.
Người đàn ông cao lớn đi đến, hai gò má hóp sâu, khuôn mặt thiếu dinh dưỡng vàng như đất "Nhỏ cái gì mà nhỏ, đã là đại cô nương mười bốn tuổi rồi"
Người phụ nữ thấy người đàn ông cầm một sợi dây thừng thô, sợ hãi đứng dậy "Cha bọn nhỏ, ông muốn làm gì?"
"Nha đầu chết tiệt kia không thành thật, trói lại trước đã". Người đàn ông cao lớn không lưu tình, đem dây thừng thô to trói chặt tiểu cô nương, lại thắt một cái nút thật chặt, mới có thể xem như yên tâm.
"Bà ở đây trông chừng, tôi đi ngủ trước, một lát gà gáy, huynh đệ Tống gia sẽ đến nhận người". Người đàn ông cao lớn nói xong, liền lập tức đi ra ngoài.
Người phụ nữ nhìn Trương Hinh bị trói rốt cục nhịn không được mà rơi nước mắt "Là mẹ xin lỗi con, nhưng mà cha con muốn đem con bán vào chỗ dơ bẩn, mẹ nghĩ con gả cho huynh đệ Tống gia làm vợ chung, còn tốt hơn so với ở chỗ dơ bẩn kia bị người hành hạ, Nhị Ny, con đừng trách mẹ..."

Tiếp ➡