Dương Nại Nại gắng sức co rút hυyệŧ, tưởng rằng làm vậy là có thể đẩy được ©ôи ŧɧịŧ của Hoắc Dật Hiên ra ngoài, ai ngờ cử động này của cô lại khiến cho Hoắc Dật Hiên sướng tê cả da đầu.
Anh nhắm mắt lại rít một hơi dài để bình tĩnh lại, không để cho mình bắn ra. Anh mở mắt ra, sự tàn khốc trong mắt như muốn nuốt chửng linh hồn.
Dương Nại Nại bị dáng vẻ này của anh dọa sợ chết khϊếp, hoàn toàn quên mất tình cảnh hiện tại.
Hoắc Dật Hiên vỗ một cái thật kêu lên cái mông nhỏ của cô: “Con đĩ, lần đầu tiên đã biết siết l*n, đúng thật là sinh ra là để cho người ta cưỡi, ông đây phải ŧɧασ chết mày.”
“Không… không phải… tôi… a~” Dương Nại Nại muốn phản biện, nhưng Hoắc Dật Hiên đã đâm mạnh một phát, vừa đau vừa đã, cô không nhịn được thét lên.
Hoắc Dật Hiên xác nhận cô bé của cô đã chuẩn bị xong để chào đón mình, anh cũng không quan tâm gì khác nữa, vác cây súng lớn của mình đâm thật sâu vào trong hυyệŧ của Dương Nại Nại.
Cô cảm nhận được ©ôи ŧɧịŧ của Hoắc Dật Hiên rút ra rồi lại đâm mạnh vào liên tục. Nơi đó đã ướt nhẹp, giúp động tác ra vào của Hoắc Dật Hiên dễ dàng hơn.
Giờ cô chỉ cảm nhận được cây gậy to lớn của Hoắc Dật Hiên mà thôi, nó nóng quá, cũng cứng vô cùng, sắp chọc thủng bụng cô mất thôi.
Nhưng mà, cơn ngứa râm ran do thuốc kích dụng gây ra đã được thoả mãn. Tần suất ra vào liên tiếp khiến Dương Nại Nại không kìm được rêи ɾỉ một cách dâʍ đãиɠ.
“A… á… ưm… hưm…”
Hoắc Dật Hiên thấy cô bị anh cᏂị©Ꮒ đến mất hết lý trí, trong người anh không ngờ lại dấy lên khát vọng muốn làm cô đau. Tɧασ cô, ȶᏂασ chết cô, đâm hỏng cái con điếm dâʍ đãиɠ này.
Anh hung hăng đâm vào thêm gần trăm lần, Dương Nại Nại đã không nhịn nổi mà phun ra một dòng dâʍ ɖị©ɧ, cô lại lên đỉnh lần nữa.
“Á… Hoắc… Hoắc Dật… Hiên… a…” Cô túm lấy ga giường, cơ thể hơi căng lại. Sau khi cao trào, từng đợt sóng còn sót lại dồn dập trong người cô. Cô thỏa mãn mỉm cười, nheo mắt lại như một con mèo hạnh phúc, quyến rũ nhưng cũng không kém phần dâʍ đãиɠ.
Hoắc Dật Hiên vẫn còn rất cứng, con c*c của anh vẫn ghim chặt trong cô bé của cô. Anh không vội rút ra, cũng không vội tiếp tục.
Anh đè người xuống, vừa chơi đùa đôi gò bồng đảo của cô, vừa hôn liếm đôi môi cô, gần như là dán sát lên môi cô mà nói: “Sướng không, đồ dâʍ tiện.”
Dương Nại Nại gật đầu: “Ưm, sướng.”
“Vậy có muốn anh ȶᏂασ cái l*n dâʍ của em tiếp không, hửm?” Hoắc Dật Hiên nhẹ nhàng cử động cây gậy của mình, lại tiếp tục mê hoặc cô.
Dương Nại Nại chỉ thở dốc: “Không… không muốn nữa… tôi… tôi không chịu nổi, đủ rồi.”
Sau cơn sóng tình, cô đã cảm nhận được vật to lớn cương cứng trong người mình một cách rõ rệt, cũng cảm thấy mệt mỏi lắm rồi, không được, cô không thể tiếp tục nữa.
“Thật sự không cần nữa à?” Hoắc Dật Hiên nhào nặn xoa bóρ ѵú của cô mạnh hơn: “Em thì sướng rồi, nhưng tôi còn cứng ngắc đây này.”
Hơi thở của Dương Nại Nại mong manh vô cùng: “Không được, không chịu nổi nữa đâu, xin cậu mà, ra ngoài đi.”
Hoắc Dật Hiên nghe vậy thì cười khẩy, ngước lên nhìn cô, nói: “Cô nhóc dâʍ tiện này, xài xong muốn vứt à, em làm vậy thì sao được.” Nói xong anh lại nhấp thêm hai cái.
Dương Nại Nại chịu không nổi nũng nịu van xin: “Năn nỉ cậu đó, đau thật mà, cậu rút ra đi mà được không?”
Hoắc Dật Hiên nhìn cô cười, phần thân dưới không nhúc nhích nữa. Dương Nại Nại bị anh nhìn đến nỗi chột dạ, đôi con ngươi nhìn về phía khác, không dám nhìn anh.
Hoắc Dật Hiên bật cười, nói: “Được thôi nhóc dâʍ đãиɠ, bây giờ tôi sẽ rút ra, nhưng mà, một lát nữa nếu như em hối hận thì tôi sẽ không dừng lại nữa đâu đó.”
Dương Nại Nại gật đầu đồng ý đại, không nhìn thấy được ánh sáng loé lên trong mắt anh. Cô chỉ cảm thấy cái thằng Hoắc Dật Hiên này giày vò người khác quá chừng, rút ©ôи ŧɧịŧ ra thôi mà cũng chậm rề rề.
Khi đầu khấc lớn rời khỏi cô bé của cô, hυyệŧ phát ra một tiếng “bóc” như không nỡ, dâʍ ɖu͙© đến mức gương mặt nhỏ nhắn của Dương Nại Nại đỏ bừng cả lên.
Đúng là dâʍ quá đi mất.
Hoắc Dật Hiên ngồi dậy xuống giường, Dương Nại Nại thở phào nhẹ nhõm, cô nằm xuống, sau cơn cao trào, cô đã lấy lại được chút lý trí. Tỉnh táo quan sát căn phòng này, mới phát hiện ra sự xa hoa muốn chết ở đây.
Đây là phòng tổng thống trong truyền thuyết đấy à?
Dương Nại Nại không kìm được quay đầu, cửa số chấm đất cực lớn hiện ra trước mặt cô, bên ngoài cửa sổ là đèn đường lấp lánh. Dương Nại Nại sợ hãi vội kém mền che người lại.
“Cậu… sao cậu không kéo rèm cửa?” Dương Nại Nại bấn loạn, chuyện mà họ vừa làm, lẽ nào đã bị người ta nhìn thấy hết rồi à.
Không! Cô còn muốn sống!
Hoắc Dật Hiên nâng ©ôи ŧɧịŧ lên, dùng khăn giấy lau đi vết máu trinh của cô. Anh vừa rót rượu vừa bước đến cạnh cửa sổ: “Yên tâm đi, đây là loại kính đặc biệt, người bên ngoài không nhìn thấy được chúng ta đang làm gì đâu.”
“Thật á?” Dương Nại Nại kéo một góc chăn ra, cô hơi nghi ngờ nhìn anh.
Vừa nhìn, cô liền không thể dời mắt khỏi anh.
Anh thế mà đang nâng ©ôи ŧɧịŧ, cả người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đi qua đi lại khắp phòng, đúng là không biết xấu hổ.
Trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng bản chất háo sắc khiến Dương Nại Nại khó mà kiềm chế không liếc trộm anh lâu hơn.
Dáng người này, chắc chắn là dáng người hoàn kim. Bờ vai dày rộng, phần mông cong vút, đôi chân thon dài, đường nét cơ bắp gợi cảm.
Dương Nại Nại không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, sao lại hoàn hảo thế này.
Hoắc Dật Hiên đang đứng quay lưng lại với cô dường như cảm nhận được gì đó, anh cười nhẹ: “Sao hửm, đẹp không?”
Dương Nại Nại bị bắt thóp, nhanh chóng xoay người đi đắp mền lại: “Cũng tạm được thôi à, so với những gì tôi từng thấy, cũng chỉ có thế mà thôi.”
Hoắc Dật Hiên nghe cô nói như vậy, lập tức đặt ly rượu xuống, bước nhanh đến bên cô, lật mền lên: “Em còn thấy qua cơ thể của ai nữa?”
Dương Nại Nại mất đi tấm chăn bao bọc lại cơ thể, thoáng chốc cảm thấy bất an, cô vươn tay sờ về phía cái chăn, nhưng lại bị Hoắc Dật Hiên đèn lại hai tay không nhúc nhích được.
“Đáng ghét, cậu buông ra,” Dương Nại Nại vừa trải qua một cuộc làʍ t̠ìиɦ nồng cháy, cả người cô như đóa hoa vừa được tưới tiêu đầy đủ, non mịn, mọng nước. Từ lông mày đến đôi mắt đều mang nét xuân tình thì thôi, ngay cả giọng nói cũng vươn vẻ mềm mại quyến rũ mà trước đây chưa từng có.
Hoắc Dật Hiên cảm nhận được ©ôи ŧɧịŧ của anh lại cương cứng: “Nói mau, cái đồ lẳиɠ ɭơ nhà em còn xem qua cơ thể của ai hả?”
Dương Nại Nại không biết vì sao vừa ngửi được mùi hương trên người anh, cả người cô liền có gì đó sai sai. Cơn ngứa ngáy trước đó hình như lại ập đến, hơn nữa còn nhanh còn mãnh liệt hơn cả vừa rồi, nó gần như nhấn chìm ý thức của Dương Nại Nại ngay lập tức.
“Cậu… cậu đi ra đi.” Dương Nại Nại thở không nổi, cô bắt đầu thấy nóng bức.
Phản ứng của cô đều hiện rõ trong mắt anh, ánh mắt anh tựa như đang cười, anh nâng cằm cô lên trêu đùa: “Sao hả, lại nứиɠ rồi à?”
Dương Nại Nại hận bản thân mình chết mất, cô càng hận người bỏ thuốc hơn. Khoé mắt đỏ hoe, nước mắt đong đầy: “Cậu đắc ý cái quần, nếu không phải tôi bị bỏ thuốc thì còn lâu mới để cậu thắng.”
Dáng vẻ quật cường của cô chọc cho Hoắc Dật Hiên chỉ muốn hôn cô thật nồng cháy.
Dương Nại Nại bị hôn đến độ chóng mặt hoa mắt mất đi phương hướng, cô vô thức nhấc chân lên kẹp bên eo anh, cả cơ thể dựa gần cọ sát người anh, khát vọng có được nhiều đụng chạm hơn nữa.
Cô bé mọng nước ướŧ áŧ đã thấm ướt ca phần bụng của Hoắc Dật Hiên, anh khó giấu được tia đắc chí cùng sự kiêu ngạo của mình. Anh lật người lại, để cô ngồi trên người mình.
Dương Nại Nại mơ màng không hiểu chuyện gì đang diễn ra thì lại nghe anh nói: “Con đĩ, ông đây mệt rồi, em muốn gì thì tự làm lấy.”
Dứt lời, anh đặt tay ra sau đầu, nhìn chằm chằm cử động của Dương Nại Nại, rõ ràng là đang chờ xem kịch ha!
Dương Nại Nại cắn môi, biết cái tên này muốn báo thù hành vi vừa rồi của mình, nhưng mà chẳng còn cách nào khác, nếu mà có sự lựa chọn thứ hai thì cô sẽ không vào tròng của anh đâu.
Du͙© vọиɠ tỏng cơ thể đã chiến thắng lý trí, Dương Nại Nại chống cơ thể mệt mỏi mềm oặt dậy, nhìn về phía cây gậy của Hoắc Dật Hiên một lúc.
Lớn… lớn cỡ này, có thể nhét vào trong á?