⬅ Trước Tiếp ➡
Nhà họ Thịnh vẫn luôn do bà Thịnh đứng ra làm chủ, thấy cô đưa tiền cho Trang Tiểu Phương, Liễu Đông Chi vô cùng bất mãn “Mẹ Liệt Phong, cô đếm xem có bao nhiêu?”
“Sao con lại kiếm được nhiều tiền như vậy?” Trang Tiểu Phương đếm số tiền lẻ trên bản, vậy mà có tận năm mươi đồng cộng với mười cân phiếu gạo. Trong nhà ngoài thằng Cả ra, những người khác quanh năm suốt tháng cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy.
“Con ở trong thành phố làm bảo mẫu cho gia đình quan chức cấp cao.” Đây là lý do Thịnh Tuyết phải tốn sô số tế bào não mới nghĩ ra được, nói dối có thiện ý vẫn luôn là sở trường của cô.
Cô không hiểu lắm về giá trị tiền tệ ở thời đại này, vì thế chỉ lấy ra một chút đưa cho Trang Tiểu Phương, trong tay cô vẫn còn một trăm năm mươi đồng và một đống phiếu gạo nữa chưa lấy ra.
Nếu biết trước mình sẽ xuyên không, cô nhất định sẽ vơ vét càng nhiều tiền hơn, mang theo trên người.
Nhìn thấy số tiền này, trên khuôn mặt âm trầm của Liễu Đông Chi cuối cùng cũng có một tia ý cười. Bà ấy cầm lấy số tiền trên bàn, đi vào trong phòng phía đông của mình. Khi tới cửa phòng, đột nhiên bà ấy quay người lại, nói “Con mèo mày mang về kia, mau ném đi, nhà ta không có lương thực dư thừa để nuôi sống nó.”
“Đúng thế, con nhìn con mèo béo kia xem, phải tốn bao nhiêu lương thực chứ.” Trang Tiểu Phương cũng không vừa mắt với con mèo béo này “Hơn nữa mắt của nó còn là màu xanh lục, vẻ ngoài quá kỳ quái.”
“…” Mười con mèo vàng chín con béo, Tiểu Thần Tài nhà cô béo như vậy đáng yêu biết bao, sao sau khi tới nơi này lại không được yêu thích thế nhỉ?
“Mẹ đừng thấy nó béo mà lầm tưởng, nó ăn ít lắm. Nó vẫn luôn sống nương tựa với con, mẹ cho con tiếp tục nuôi nó đi mà ”
Thịnh Tuyết trưng ra dáng vẻ đáng thương, nước mắt đong đầy như sắp khóc, cuối cùng đã khiến Trang Tiểu Phương sinh lòng trắc ẩn “Được rồi, nuôi đi, nhưng ngày thường đừng để bà nội con trông thấy.”
“Cảm ơn mẹ ”
Đột nhiên cô cảm thấy có một người mẹ miệng dao găm tâm đậu hủ như vậy thật ra rất không tồi.
“Thịnh Tuyết” trước kia là người vô cùng tranh đua, dù nhà họ Thịnh nghèo như vậy, nhưng cô ấy vẫn có một căn phòng nhỏ của riêng mình. Bây giờ Thịnh Tuyết đúng là rất muốn cảm ơn cô ấy tử tế, cô thật sự không quen nếu phải ngủ cùng với người khác trong một căn phòng.
Vì thế cuối cùng Thịnh Tuyết có được một giấc ngủ bình an thỏa mãn, vượt qua đêm đầu tiên xuyên đến niên đại này…
Hôm sau, trời còn chưa sáng cô đã bị Trang Tiểu Phương lay tỉnh “Mau chỉnh trang lại một chút, chúng ta phải tới nhà họ Cao xin lỗi rồi.”
“Hả?” Đôi mắt đẹp của Thịnh Tuyết mở ra, nhưng vẫn còn buồn ngủ.
“Mau lên, đừng lề mề nữa ”
Trang Tiểu Phương dùng sức vỗ mạnh một cái vào mông cô, lần này hoàn toàn vỗ Thịnh Tuyết tỉnh ngủ.
Tiểu Thần Tài cũng bị hành động đột ngột này của bà ấy dọa, nó sợ tới mức cong người dựng thẳng lông lên.
Bên ngoài trời vẫn còn đen nhánh, Thịnh Tuyết thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của bà ấy “Bây giờ mới mấy giờ? Ai lại sang nhà người khác sớm như vậy?”
“Lát nữa mọi người đều phải ra đồng bắt đầu làm việc, bây giờ đi mới đúng lúc.”
“Vậy để tối đi cũng được mà…”
Thịnh Tuyết vẫn không tán đồng.
“Muốn đi buổi tối? Con muốn qua đó ăn chực cơm nhà người ta à?”
“…”
Thịnh Đức Trung đã chờ trong sân từ lâu, ba người ăn mặc chỉnh tề nhờ vào ánh trăng mờ nhạt đi tới nhà họ Cao đầu thôn.
Ở trong thôn này, nhà họ Cao chính là tồn tại đức cao vọng trọng, đơn giản là vì ông nội của Cao Thành Bắc từng là chiến sĩ cách mạng, cha anh ấy là thôn trưởng trong thôn, còn Cao Thành Bắc thì chính là đội trưởng đội sản xuất.
⬅ Trước Tiếp ➡