Cô chưa bao giờ nghĩ tới, bởi vì ham món lợi nhỏ mà mình lại xuyên sách, hơn nữa còn là xuyên vào một quyển sách về thời niên đại mà cô từng xem qua.
Cô còn trở thành Thịnh Tuyết, con gái nhỏ của nhà họ Thịnh, trùng tên trùng họ với mình, đã rời nhà trốn đi.
Trong sách sau khi “Thịnh Tuyết” trốn đi, không có bất kỳ tin tức nào về cô ấy nữa. Cô ấy chỉ sống trong hồi ức của nam nữ chủ, giống như sau khi rời nhà trốn đi cô ấy đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy, không còn thấy chút bóng dáng tăm hơi nào nữa.
Cô không biết vẻ ngoài của mình giống với “Thịnh Tuyết” kia bao nhiêu, nhưng mà người nhà bọn họ đều không nhìn ra được, khả năng là rất giống.
Ở nơi này, Thịnh Tuyết kia mới mười chín tuổi, nhỏ hơn cô hai tuổi.
Sau khi hỏi dò vài câu cô mới biết, hiện giờ là năm bảy mươi lăm, còn vài năm nữa mới đến năm cải cách. Cho nên lúc này cô chỉ có thể được tới đâu hay tới đó, tạm thời ngoan ngoãn giả làm con gái nhỏ của nhà họ Thịnh, kiếm miếng cơm ăn. Nếu không trong niên đại ăn không đủ no này, không có chỗ dung thân thật sự sẽ bị đói chết đấy.
Vừa rồi người phụ nữ kéo cô về nhà họ Thịnh chính là mẹ của Thịnh Tuyết kia, tên là Trang Tiểu Phương. Bà ấy bê một cái bát lớn đi tới bên cạnh giường đất “Mau uống cái này đi cho ấm bụng ”
Tiếng “Mẹ” thật ra có chút khó mở miệng, Thẩm Tuyết nghẹn nửa ngày mới phun ra được hai chữ “Cảm ơn.”
Người ngồi đầu giường đất là bà nội của Thịnh Tuyết kia, tên là Liễu Đông Chi. Mái tóc xám trắng của bà ta được búi lại gọn gàng, trong miệng ngậm tẩu thuốc phiện, vẻ mặt khôn khéo, nhìn qua là biết khi còn trẻ không phải người hiền lành gì.
Bà ta nghiêng đầu nhìn lướt qua phía bên này, bĩu môi, cất giọng âm dương quái khí, nói “Con nhóc này lập công hay là kiếm được tiền thế? Vậy mà còn nấu canh trứng gà cho nó ăn. Gà mái già nhà ta còn lập công nhiều hơn nó.”
Mặc kệ phạm phải sai lầm gì, con cái đều là thịt trong lòng người mẹ, nào có đạo lý không thương con mình. Trang Tiểu Phương giả vờ không nghe thấy lời mỉa mai châm chọc của bà cụ, vẫn tiếp tục cho Thịnh Tuyết uống canh trứng gà.
Thời đại này, mỗi nhà chỉ được phép nuôi một hai con gà, dù chăm sóc tốt mỗi ngày cũng chỉ có thể đẻ được hai quả trứng. Trứng gà có thể đổi thành tiền nên ngày thường mọi người đều luyến tiếc không nỡ ăn.
Bị Thịnh Thuyết uống hết một bát canh trứng như vậy, bà cụ vô cùng xót ruột, trong lòng thầm nghĩ, đợi con trai về nhà, nhất định bà ta phải bảo con trai mình dạy dỗ hai người đàn bà phá của này một chút mới được.
Uống canh trứng xong, Trang Tiểu Phương bảo Thịnh Tuyết đi ngủ một giấc, nhưng sao cô có thể ngủ được?
Cô rất hy vọng tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ mà thôi, đợi khi tỉnh mộng cô sẽ về lại căn nhà nhỏ xa hoa của mình.
Nghĩ đến chuyện này, cô lại không nhịn được hung hăng trừng mắt nhìn con mèo béo nhà mình một cái, nếu không phải vì nó nhân lúc cô mở cửa chạy ra ngoài, cô sẽ không vì đuổi theo nó mà chạy tới vườn hoa của khu tập thể, càng sẽ không vì nhìn thấy tờ một trăm đồng rơi trong vườn hoa mà chạy tới nhặt tiền.
Nghĩ đến chuyện này, Thịnh Tuyết thật sự buồn bực muốn chết. Trong bữa tiệc tối hôm nay, lốp xe dự phòng số một của cô sẽ tặng cô một bộ trang sức ngọc bích do nhà thiết kế nổi tiếng nước Pháp chế tạo ra, vậy mà cô lại vì tờ tiền một trăm đồng để lỡ mất món quà ngàn vạn, nghĩ thôi cũng thấy đau lòng rồi…
Những chuyện phiền lòng ấy, cô lười nghĩ tiếp, vì thế bèn khép hờ đôi mắt lại, định nghỉ ngơi trong chốc lát. Bởi vì nhà đất không cách âm, cô chưa kịp ngủ say đã nghe thấy hình như Trang Tiểu Phương và Liễu Đông Chi đang đứng bên ngoài nhỏ giọng thì thầm gì đó.