⬅ Trước Tiếp ➡
Ngoài hai quả cà chua kia ra, Thịnh Tuyết còn tìm thêm rất nhiều thứ khác làm thí nghiệm, ngay cả cỏ dại ven đường cũng không buông tha, kết quả cuối cùng vẫn như vậy. Thứ bị tổn hại qua bàn tay cô chỉ có thể khép lại năm giây, sau đó sẽ khôi phục dáng vẻ ban đầu…
A… Đây là cái bàn tay vàng gà mờ gì vậy?
……
Mỗi năm vừa tới mùa mưa, nước mưa từ thôn Đại Du và mấy thôn bên cạnh đều sẽ chảy về thôn Trần Gia có địa thế thấp. Vì hưởng ứng chính phủ kêu gọi, mấy ngày nay thôn dân thôn Đại Du đều tích cực tham gia đào lạch nước.
Đào lạch nước là công việc tốn sức, nhưng mà đội sản xuất ghi công điểm rất cao. Vì kiếm công điểm, hai người đàn ông nhà họ Thịnh đều đi đào lạch nước, công việc này tương đối vất vả, bởi vậy mỗi ngày sau khi nhổ cỏ xong, Thịnh Tuyết đều sẽ đi đưa nước và đồ ăn cho bọn họ.
Nơi bọn họ đào lạch nước giáp với thôn Đại Vương, bởi vì mấy ngày nay Thịnh Tuyết thường xuyên qua bên đó đưa đồ, đã câu đi hết linh hồn của đám thanh niên thôn bên đó rồi.
Biết cô là người nhà của Thịnh Đức Trung và Thịnh Trạch Vũ, khi đào lạch nước bọn họ còn tranh nhau làm việc giúp.
Ban đầu Thịnh Đức Trung còn không rõ nguyên nhân, sau này số lần Thịnh Tuyết đi đưa nước nhiều hơn, ánh mắt của đám thanh niên đó đều sắp dán lên người con gái nhà mình, khiến ông ấy tức giận không chịu nổi.
So sánh ra thì vẫn là phẩm hạnh của Cao Thành Bắc tốt hơn, cho dù con gái nhà mình xinh đẹp thật, cũng không giống đám nhãi ranh kia vừa nhìn thấy con gái xinh đẹp là không đi nổi.
Hôm nay, Thịnh Tuyết lại đưa nước tới đây giống như ngày thường, Thịnh Đức Trung rót ra một bát, đưa cho cô “Con đưa bát nước này cho Thành Bắc đi.”
Trong lòng Thịnh Đức Trung vẫn hy vọng con gái út nhà ông có thể gả cho Cao Thành Bắc, dù sao hai nhà cũng hiểu tận gốc rễ, nhân phẩm của Cao Thành Bắc lại không cần phải nói, chỉ là không biết bây giờ người nhà họ Cao nghĩ thế nào, lần trước nghe bọn họ ám chỉ có vẻ việc này hơi khó.
“A, vâng.” Thịnh Tuyết nhận lấy bát nước, cũng không nghĩ nhiềụ Cô nhìn về phía người đàn ông đang chuyển đất đá cách đó không xa, rồi đi về phía anh.
“Cha tôi bảo tôi đưa nước cho anh.” Cô đưa bát nước tới trước mặt Cao Thành Bắc, đồng thời trong ánh mắt đang đánh giá anh chợt lóe lên vẻ kinh diễm.
Hôm nay Cao Thành Bắc vẫn mặc một chiếc áo ba lỗ cũ như ngày thường, vì thời tiết nóng bức cộng thêm đào mương máng vất vả, trên người anh đã đổ một tầng mồ hôi. Từng giọt mồ hôi tuôn ra trên trán thi nhau chảy xuống lông mày như dòng suối nhỏ.
Chiếc áo ba lỗ dán chặt vào người, lộ ra vai rộng eo thon, dáng người vô cùng hấp dẫn, từng đường gân xanh chạy theo cánh tay theo động tác của anh lại hiện lên, rất gợi cảm. Nếu tính tình người đàn ông này tốt hơn chút, chắc chắn cô sẽ lập tức ghẹo anh.
“Cảm ơn, tôi không khát, cô mang về đi.” Cao Thành Bắc ngồi dậy, thuận tay dùng vạt áo lau mồ hôi trên mặt một phen, sau đó từ chối. Lau mồ hôn xong anh mới nhớ ra Thịnh Tuyết vẫn đang ở nơi này, làm như vậy không tốt lắm.
Hai người đứng cách nhau hai ba bước, tuy rằng Cao Thành Bắc đổ rất nhiều mồ hôi, nhưng trên người lại không bốc mùi, chỉ có mùi hương thoang thoảng vô cùng dễ ngửi truyền đến.
Khi anh kéo áo lên, Thịnh Tuyết thoáng nhìn thấy cơ bụng tám múi mê người kia, cũng âm thầm nuốt nước miếng một cái, quyết định tha thứ cho người đàn ông không biết điều này “Không uống thì tự anh đưa lại cho cha tôi.”
Cô bước lên một bước, dứt khoát nhét bát nước vào tay anh, bọn họ đứng quá gần, khiến Thịnh Tuyết có thể nhìn thấy được trên cánh tay anh có một mảng nhỏ đã bị trầy da.
⬅ Trước Tiếp ➡