⬅ Trước Tiếp ➡
Phía bên này Thịnh Tuyết đã đi lạc. Trước đây cô là kiểu người mù đường, đi đến đâu cũng phải dùng di động xem chỉ dẫn. Dù thành phố Chính Minh này không lớn nhưng cô vẫn đi nhầm đường, cuối cùng chỉ có thể vừa đi vừa hỏi thăm người qua đường vị trí Cung Tiêu Xã.
Cung Tiêu Xã của thành phố Chính Minh không lớn, quy mô không khác siêu thị nhỏ đời sau lắm, trên tường còn treo khẩu hiệu bằng lụa đỏ, Thịnh Tuyết khẽ đọc một lần rồi mới vào trong.
Cả Cung Tiêu Xã chỉ có hai người bán hàng, thấy cô đi vào đầu tiên là liếc mắt nhìn cách ăn mặc của cô một cái, sau đó hai người vô cùng ăn ý không ai thèm để ý tới cô.
Thịnh Tuyết trước đây quen được đám chuyên viên bán hàng chạy theo nịnh nọt, lần đầu tiên nhìn thấy thái độ phục vụ kiểu này. Tuy rằng trong lòng cô có chút không thoải mái, nhưng chỉ có thể tự nhủ với bản thân phải nhập gia tùy tục. Cô đi tới trước quầy, nói “Chào cô, tôi muốn mua một hộp kem bảo vệ da.”
“Hết hàng.” Người bán hàng gầy hơn ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên nhìn cô đã trả lời.
“Xin hỏi khi nào mới có hàng?” Không ngờ kem bảo vệ da lại hút hàng như vậy, Thịnh Tuyết chưa từ bỏ ý định, ánh mắt quét một vòng quanh quầy hàng, muốn nhìn xem có thứ gì khác có thể thay thế kem bảo vệ da không.
Trong niên đại vật tư thiếu thốn này, nơi bọn họ đang sống lại là thành phố hẻo lánh, chuyện cung không đủ cầu thường xuyên xảy ra.
“Vài ngày nữa quay lại xem.”
“…” Chuyến đi này coi như tốn công vô ích rồi. Thịnh Tuyết có một tật xấu, đó là khi đi dạo phố mà không tiêu tiền sẽ cảm thấy khó chịu, cô nhìn một lúc lâu cuối cùng vẫn mua một cân kẹo trái cây rồi mới ra về. Ra khỏi Cung Tiêu Xã, Thịnh Tuyết định đi dạo quanh thành phố một vòng, tìm hiểu chút tin tức về thời đại này.
Thành phố này không khác phố huyện đời sau nhiều lắm, đa số vẫn là nhà trệt, rất hiếm khi nhìn thấy nhà lầu, dù có nhà lầu cũng chỉ là nhà hai ba tầng.
Đường xá cũng không rộng lắm, đa số là đường đất. Thịnh Tuyết chỉ đi dạo một lát đã mất hứng.
Ba giờ chiều xe khách lăn bánh quay về, cô cho rằng mình sẽ gặp được Cao Thành Bắc, kết quả người đàn ông kia lại không có trên xe. Nhớ tới kinh nghiệm khi đi xe trước đó, vừa lên xe cô đã bóc một viên kẹo trái cây ra ngậm vào trong miệng, vẫn là vị quả quýt, nhưng dường như lại không ngọt bằng viên kẹo trước đó cô ăn.
Về đến nhà, Thịnh Tuyết chỉ giữ lại vài viên kẹo, số còn lại đều lén lút đưa cho Trang Tiểu Phương “Mẹ, đây là kẹo con mua cho mẹ, ngày thường khi nhạt mồm nhạt miệng thì nếm thử một viên.”
“Con đó, đứa nhỏ này toàn tiêu tiền lung tung ” Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Trang Tiểu Phương lại vô cùng cao hứng, đây là lần đầu tiên con gái mua đồ cho bà đấy
“Mẹ là mẹ con, hiếu kính mẹ là chuyện nên làm ” Thịnh Tuyết bóc một viên kẹo bỏ vào miệng bà ấy “Mẹ nếm thử xem, ngọt lắm ”
“Con đó, ra ngoài một năm đã học được cách dỗ dành người khác rồi ” Trang Tiểu Phương được dỗ dành cười không khép nổi miệng, cảm thấy viên kẹo vừa ăn còn ngọt hơn cả mất ong, hoàn toàn đã quên hỏi cô lấy đâu ra tiền mua kẹo…
Để đề phòng người khác cử báo, ngày thường Thịnh Tuyết không gọi tên Tiểu Thần Tài nữa, có việc đều gọi nó là mèo béo. Cô cũng từng nghĩ tới lấy cho nó một cái tên khác, nhưng nghĩ tới cái tên Tiểu Thần Tài là do dì mình đặt, cuối cùng vẫn không thay đổi.
Chậu cát mèo trong phòng cô, người nhà họ Thịnh không biết dùng nó để làm gì. Trước đây khi Thịnh Đức Trung dùng mẩu gỗ đóng chậu cho cô cũng tò mò hỏi, sợ bọn họ không hiểu, cũng xấu hổ không muốn nói là nơi cho Tiểu Thần Tài đi vệ sinh, Thịnh Tuyết chỉ nói đó là cái ổ mèo.
⬅ Trước Tiếp ➡