⬅ Trước Tiếp ➡
Cẩm Triêu Triêu nói tiếp “Tôi cần ngày tháng năm sinh và ba sợi tóc của anh. Trong ba ngày đó, anh cứ làm việc của mình. Sau ba ngày, anh có hai lựa chọn. Một, lấy đi viên Dạ Minh Châu, coi như tôi thua. Hai, chân thành quỳ ba cái, dập đầu chín cái, nhận tôi làm chủ.”
Mặc dù không biết thân phận của anh ta, nhưng là bạn của Phó Đình Uyên thì chắc chắn không phải người tầm thường.
Có anh ta làm thuộc hạ, hôm nay chịu uất ức cũng không uổng.
Lãnh Vũ bán tín bán nghi, nhưng kiểu gì cũng có lợi cho anh ta.
Không có lý do gì để từ chối
“Được ”
Lãnh Vũ giao ngày tháng năm sinh và ba sợi tóc cho Cẩm Triêu Triêụ
Đúng lúc này, điện thoại trong túi anh ta reo lên.
Không biết bên kia nói gì, sắc mặt Lãnh Vũ dần trở nên nghiêm trọng. Cuộc gọi kéo dài hơn mười phút.
Sau khi cúp máy, anh ta nhìn Cẩm Triêu Triêu, ánh mắt sâu thẳm phức tạp.
Sau đó, anh ta chào Phó Đình Uyên rồi vội vã rời đi.
Lãnh Vũ vốn là lính đặc chủng do nhà nước đào tạo, hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ, hẹn bạn bè cũ tụ tập.
Không ngờ lại gặp Cẩm Triêu Triêu và xảy ra chuyện này.
Tất nhiên, anh ta không tin chỉ dựa vào vài sợi tóc mà có thể cứu người từ xa.
Anh ta càng tin vào việc số mệnh nằm trong tay mình. Nếu huyền học thật sự có tác dụng, tại sao lại chỉ là truyền thuyết?
Ngay vừa rồi, cấp trên giao nhiệm vụ, anh ta bị triệu tập khẩn cấp.
Là một lính đặc chủng, lần nào làm nhiệm vụ mà không nguy hiểm?
Sau khi Lãnh Vũ rời đi, bầu không khí trong phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh.
Phó Đình Uyên mặt mày nghiêm túc, khí chất lạnh lùng, trầm mặc không nói một lời.
Thẩm Hải Dương và Kiều Tư Khanh nhìn nhau, cả hai đều rơi vào trầm tư.
Họ cảm thấy cô nhóc Cẩm Triêu Triêu này thật biết cách lừa người.
Đồng thời cũng rất mong chờ, liệu ba ngày sau Lãnh Vũ có thực sự gặp chuyện hay không?
Nếu chẳng có gì xảy ra, Lãnh Vũ vẫn bình an trở về, vậy Cẩm Triêu Triêu có chịu đưa Dạ Minh Châu ra hay không?
Cẩm Triêu Triêu hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của mọi người, cô cất đồ của Lãnh Vũ vào túi rồi nhìn về phía Phó Đình Uyên “Khi nào về nhà?”
Lúc này đã gần mười giờ rưỡi tối.
Phó Đình Uyên xoa sống mũi, lạnh giọng nói “Giải tán đi ”
Ban đầu mọi người tụ tập cũng chỉ để nói chuyện với Lãnh Vũ.
Giờ anh có việc phải đi, bọn họ ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nghe vậy, Cẩm Triêu Triêu thở phào nhẹ nhõm.
Tầng hầm bãi đỗ xe.
Phó Đình Uyên là người lên xe trước, Cẩm Triêu Triêu lập tức theo saụ
Anh liếc nhìn cô, cau mày “Cô đi theo tôi làm gì?”
Giọng điệu mang theo sự thiếu kiên nhẫn.
Cẩm Triêu Triêu ngồi xuống ghế bên cạnh anh, thản nhiên nói “Tất nhiên là về nhà. Lúc đến tôi đã đi taxi, chẳng lẽ anh còn muốn tôi tự bắt xe về à? Đừng quên, tôi là vì anh mà tới đây ”
Ánh mắt Phó Đình Uyên lạnh lùng, tràn đầy vẻ chán ghét.
Anh chưa bao giờ gặp người phụ nữ nào mặt dày như vậy, đi theo anh mà cứ như thể đó là chuyện đương nhiên.
Chiếc Maybach sang trọng khởi động.
Phó Đình Uyên ra lệnh cho tài xế “Đến Di Thủy Viên.”
Cẩm Triêu Triêu lập tức ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên vẻ không vui “Không phải về nhà sao?”

⬅ Trước Tiếp ➡