Sao lại vô tình chạm mặt tảng băng này chứ?
Đôi mắt thâm trầm của Phó Đình Uyên phủ đầy hơi lạnh, sau đó ánh nhìn dần trở nên châm chọc khi quét qua người cô “Cô nôn nóng muốn gả cho tôi đến vậy sao?”
Bày mưu để Phó Tiểu An lừa anh lên gác mái rồi lại định dùng sắc đẹp quyến rũ anh sao?
Cô nghĩ anh là loại đàn ông dễ sa ngã vì sắc đẹp ư?
Cẩm Triêu Triêu nghe giọng điệu cao ngạo đó mà lửa giận bùng lên.
“Tôi nôn nóng muốn gả cho anh? Phó Đình Uyên, năm xưa bà tôi cứu mạng anh, đã định sẵn chúng ta phải kết hôn. Nếu không phải vì số mệnh đã an bài, ai thèm lấy anh chứ?”
Dứt lời, cô vẫn cảm thấy chưa đủ, bèn bổ sung thêm một câụ
“Tôi không ngờ, người nhà họ Phó lại là kiểu người không biết giữ lời. Nếu không có bà tôi, anh nghĩ anh có thể sống đến bây giờ sao?”
Lông mày kiếm của Phó Đình Uyên lập tức nhíu chặt.
Từ nhỏ đến lớn, chưa ai dám nói anh không biết giữ chữ tín.
“Được, được, được Cẩm Triêu Triêu, chẳng phải là kết hôn thôi sao? Tôi cưới cô Nhưng mong cô sau này đừng dùng mấy trò trẻ con này nữa, tôi không có hứng thú với kiểu người như cô.”
Cẩm Triêu Triêu ban đầu còn tức giận, nhưng nghe xong câu này, cô bỗng vui sướng vô cùng.
Đúng là trong hoạ có phúc, bất ngờ ngoài ý muốn
Quả nhiên, phép khích tướng vẫn hiệu quả nhất
Chỉ cần kết hôn rồi, anh thích cô hay không thì có quan trọng sao?
Hoàn toàn không quan trọng nhé
“Sáng mai đi đăng ký kết hôn, ai đổi ý là chó ” Cẩm Triêu Triêu nhìn thẳng vào anh đầy khıêu khích.
Cô không tin một nhân vật tầm cỡ như Phó Đình Uyên lại cam tâm tình nguyện làm chó.
Phó Đình Uyên tức đến bật cười, cô ta nghiện khích tướng rồi chắc?
Nhưng nghĩ đến hôn ước này liên quan đến danh dự nhà họ Phó, hơn nữa nếu thật sự đã nhận ân tình của bà cụ, anh cũng nên trả ơn.
Chỉ là anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để cưới một cô gái mới quen mấy ngày.
“Như cô mong muốn ”
Anh lạnh lùng quay người bỏ đi.
Phó Tiểu An đứng trước cửa, thấy anh trai mình lạnh lẽo như một tảng băng di động lướt ngang qua, mang theo cơn gió buốt giá.
Cô run lên, bước vào phòng nhìn Cẩm Triêu Triêu vẫn còn ngồi trên sofa, mặt đầy chột dạ “Chị dâu, có phải em đã làm hỏng chuyện rồi không?”
Cẩm Triêu Triêu bước đến, trịnh trọng vỗ vai cô “Tiểu An ngoan, em không làm hỏng chuyện, tối nay cảm ơn em nhé ”
Phó Tiểu An sờ đầu, vẻ mặt ngơ ngác như hòa thượng không hiểu kinh.
Rõ ràng hai người họ như nước với lửa, sao Cẩm Triêu Triêu lại còn cảm ơn cô?
Hay là chị dâu đang nói ngược lại?
Phó Tiểu An muốn khóc…
Sáng hôm saụ
Phó Đình Uyên đến bên cạnh ông nội, giọng trầm thấp “Ông nội, năm đó cháu thật sự được bà của Cẩm Triêu Triêu cứu mạng sao?”
Ông cụ Phó nhìn ra bầu trời xa xăm, ánh mắt phức tạp “Chuyện này sao ông có thể lừa cháu được. Triêu Triêu là người vợ định mệnh của cháu, dù thế nào đi nữa, cháu cũng phải giữ lời hứa, không thể để người ta nói nhà họ Phó vong ân bội nghĩa.”
Đôi mắt phượng dài của Phó Đình Uyên khẽ nheo lại, ánh mắt thâm trầm như vừa đưa ra quyết định gì đó “Vậy cháu cưới cô ấy.”