Giấy hôn thú có rất nhiều chữ, anh chỉ tiện mắt lướt qua một đoạn
"Một tờ hôn thú, trình lên thiên đình. Dâng tấu cửu thiêu, vang đến địa phủ. Báo cáo chư thánh, truyền khắp tam giới, chư vị tổ sư chứng giám. Trời đất làm chứng, nhật nguyệt đồng tâm. Nếu phụ bạc giai nhân, tức là lừa dối trời xanh. Nếu giai nhân phụ bạc, chính là trái nghịch thiên ý. Tội lừa dối trời, thân tử đạo tiêụ"
Tên ký trên đó rõ ràng là Cẩm Triêu Triêu và Phó Đình Uyên
Phó Đình Uyên nhìn mấy chữ thiên đình địa phủ, sắc mặt đầy vẻ giễu cợt.
Anh trả lại giấy hôn thú, không muốn dây dưa thêm, lấy lý do công việc bận rộn nhanh chóng rời đi.
Ông cụ Phó quay sang Cẩm Triêu Triêu, vừa lúng túng vừa khó xử "Cô bé, hay là cháu cứ ở lại nhà ta trước đi. Chuyện này để ông nội lo, cháu chỉ cần an tâm chờ đợi."
Cẩm Triêu Triêu cũng chỉ có thể đồng ý.
Ông cụ Phó sắp xếp cô vào ở phòng kế bên phòng Phó Đình Uyên.
Căn phòng có đầy đủ nội thất, chỉ thiếu một số đồ dùng sinh hoạt.
Nhưng may mà cô đều mang theo bên mình.
Trong phòng ngủ ấm áp.
Cẩm Triêu Triêu đang sắp xếp đồ đạc thì cửa phòng bất ngờ bị ai đó đẩy mạnh ra.
Một cô gái khoảng hai mươi tuổi sải bước vào, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
Phó Tiểu An hếch cằm, nhìn Cẩm Triêu Triêu đầy vẻ khinh thường "Ôi, hóa ra chị chính là người muốn làm chị dâu của tôi à? Nhìn trẻ thế mà gan to phết."
Cẩm Triêu Triêu dừng tay, quay lại quan sát cô gái.
Một thân hàng hiệu, trên tay và cổ đeo đầy trang sức đắt giá. Gương mặt xinh đẹp trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế như một nàng công chúa.
Nhưng dưới vẻ ngoài hoàn mỹ ấy, giữa chân mày lại bao phủ một luồng sát khí đậm đặc.
Cẩm Triêu Triêu không để tâm đến lời chế giễu của cô, chỉ ung dung ngồi xuống ghế sofa "Hay là chúng ta đánh cược một ván đi?"
Phó Tiểu An bĩu môi khinh bỉ "Cược gì? Cược chị có thể làm chị dâu tôi à?"
Cẩm Triêu Triêu rót một ly trà, mỉm cười "Cược tối nay cô sẽ gặp nạn."
Phó Tiểu An lập tức bùng nổ, trừng mắt quát "Chị nguyền rủa tôi?"
Cẩm Triêu Triêu lắc đầu "Quên chưa giới thiệu, tôi là truyền nhân duy nhất của Huyền Môn. Bói toán, đoán mệnh, xem tướng, phong thủy, bắt ma, tôi đều biết chút ít. Vì cô với tôi có duyên họ hàng trong tương lai nên tôi có lòng tốt nhắc nhở cô thôi."
Phó Tiểu An vốn không tin, nhưng nhìn vào đôi mắt đen láy, trong veo, sâu thẳm của Cẩm Triêu Triêu không giống như đang nói đùa.
Lúc này, cô mới cẩn thận quan sát kỹ cô gái trước mặt.
Mặc dù quần áo rách rưới, trên người không có thứ gì đáng giá nhưng lại toát lên một vẻ sạch sẽ thuần khiết, không nhiễm chút bụi trần.
Đặc biệt là đôi mắt ấy, sáng rực như một mặt trời nhỏ. Khi nhìn vào, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bình yên khó tả.
Ý nghĩ này khiến Phó Tiểu An giật mình sợ hãi.
Cô lập tức đỏ mặt, tức tối nói "Mắc gì tôi phải tin chị? Thời đại nào rồi mà còn lấy danh nghĩa huyền học đi lừa người, tôi không dễ bị mắc lừa đâu "
Cẩm Triêu Triêu đặt tách trà xuống, thoải mái tựa vào ghế sofa, mỉm cười "Cô không cần tin tôi, nhưng đến lúc đó đừng có hối hận."
Trong lòng Phó Tiểu An chợt dâng lên một nỗi bất an khó hiểụ