⬅ Trước Tiếp ➡
Cô tỏ vẻ ċһán nản chả hứng thú, “Còn cho rằng sẽ lóng lánh như một ngôi sao, kết quả lại bình thường như vậy.”
Lãnh Quân Trì thấp giọng cười, con ngươi còn lại kia vẫn sáng rực “Vậy cô gắn lại cho tôi đi.”
“Gắn lại?” Hòa Đinh cảm thấy anh đang nói đùa, “Đã ngâm tɾong formalin rồi, anh bỏ cuộc đi.”
Hòa Đinh vén chăn lên kiểm tra xem tình trạng vết thương ở chân trái của anh, vết thương khép lại rấtnhanh, xem ra thuốc đặc trị của mình có tác dụng͟͟ rồi. Còn Lãnh Quân Trì thì không có bất kỳ phản ứng xấu nào, điều này cũng có nghĩa là không có bất kỳ tác dụng͟͟ phụ nào.
“Ngày mai tôi sẽ tiến hành cắt chỉ cho anh, ngày mốt hẳn là có thể xuống giường rồi.” Hòa Đinh không hề lo lắng Lãnh Quân Trì sẽ gây ra bất lợi gì cho mình.
Lãnh Quân Trì cong môi cười xấu xa nói “Hòa Đinh, cô tùy tiện vén chăn của tôi ra như vậy chẳng lẽ không cảm thấy xấu hổ sao?”
Vẻ mặt Hòa Đinh lúng túng, lắc đầu nói, “Tại sao lại xấu hổ?”
“Nam nữ có sự khác biệt, cô không biết sao?” Lãnh Quân Trì nhìn Hòa Đinh bằng đôi mắt sâu thẳm, anh càng ngày càng không hiểu cô, không biết là nên nói cô ngây thơ hay là.....
“Trong mắt tôi nam nữ bình đẳng, có sức sống là sinh vật, chết rồi thì chính là thi thể.” Hòa Đinh có thế giới quan của riêng mình.
Lãnh Quân Trì tức cười, xem ra cô là ở núi Cách Ly quá lâu rồi, nên đã tách rời thế giới bên ngoài.....thế giới bên ngoài tràn ngập đủ thứ.....
.......
Ngày hôm sau, Lãnh Quân Trì cuối cùng cũng được tháo chỉ, mặc dù tình trạng vết thương trên chân không đáng ngại, nhưng băng gạc bên mặt phải của anh thì ít nhất ba ngày mới có thể tháo ra hơn nữa không thể dính nước.
Trong lòng Lãnh Quân Trì chỉ có một suy nghĩ, đó chính là nhanh chóng rời khỏi núi Cách Ly.
Mà việc anh phải làm trước chính là, khiến Hòa Đinh buông bỏ cảnh giác với mình, như thế anh mới có cơ hội trốn thoát.
Hòa Đinh động lòng từ bi tháo xích cho anh, để anh có thể cử động trái phải.
Anh đứng bên bàn phẫu thuật cử động chân tay, ngoại trừ chân trái ra thì những thứ khác đều bình thường.
Hòa Đinh đưa lưng về phía anh, thu dọn bồn rửa.
Ánh mắt Lãnh Quân Trì sâu thẳm, nhanh chóng đưa một tay về phía Hòa Đinh.
Hòa Đinh phản ứng rấtnhanh, trước khi tay Lãnh Quân Trì còn chưa chạm vào vai mình thì bàn tay còn dính nước của cô đã cầm dao phẫu thuật chĩa vào chỗ yết hầu Lãnh Quân Trì.
Lãnh Quân Trì không ngờ rằng phản ứng của Hòa Đinh còn nhanh hơn mình nghĩ, còn Hòa Đinh thì kiêng kỵ Lãnh Quân Trì vài phần, bởi vì cô biết Lãnh Quân Trì dường như chưa dùng hết sức lực.
Xoẹt một tiếng, tấm chăn quấn quanh e0 của Lãnh Quân Trì liền rơi xuống đất, anh cứ thế mà xuấthiện một cách trần trụi trước mặt Hòa Đinh.
Mặt Hòa Đinh không biểu cảm, liếc nhìn anh từ trên xuống dưới, rồi liếc nhìn giữa hai chân anh đầy ẩn ý thêm mấy lần, sau đó xoay người sang chỗ khác, chậm rãi nói “Xem ra tôi thật sự phải cân nhắc việc đổi một cái cho anh rồi.”
Ánh mắt Lãnh Quân Trì từ lạnh lùng chuyển sang ấm áp, hơi nhe0 lại, tỏ vẻ mình không có ác ý.
Vì để Hòa Đinh cho rằng mình đang nói đùa, tɾong đầu anh chợt lóe lên một ý nghĩ xấu xa, “Nếu cô dùng không hài lòng thì có thể đổi.”
Ánh mắt Hòa Đinh đột nhiên trở nên lạnh lùng, lần nữa đưa dao phẫu thuật tới gần.
Lãnh Quân Trì không dám nhúc nhích, khung cảnh giống như đứng im, anh đang đoán, đoán rằng Hòa Đinh có khi nào thật sự một dao cắt nó đi không.
Nhưng đợi rấtlâu, Hòa Đinh cũng không có hành động tiếp the0.
Từ điểm này anh có thể kết luận rằng, Hòa Đình không chỉ là muốn lấy mình làm vật thí nghiệm, nhất định còn có chuyện khác mà anh không biết.
Anh hơi lùi lại nửa bước, nhặt chiếc chăn lên, quấn lại quanh người.
⬅ Trước Tiếp ➡