Nhưng ngay ngày hôm sau, bạn trai tôi gọi điện cho tôi và nói rằng bà ngoại ở quê bị ốm, cả nhà phải trở về, tôi quan tâm chào hỏi bà vài lần, anh tiếc nuối nói: “Ôi, đêm nay không gặp được con đĩ nào đó chơi chính mình! "
"Lâm Tuấn Kiệt, xuống địa ngục đi!"
“Hay là, em có thể sử dụng điện thoại di động để ghi lại quá trình chơi của mình rồi gửi tin nhắn cho anh. Chúa ơi, món đồ chơi mà anh đã tặng cho em, hãy đặt quả trứng rung đó phía dưới và chơi phía trước với món đồ chơi đó ... oh, mới nghĩ thôi đã thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ! " "Anh cút đi ... anh tự chơi đi ... em sẽ không..."
"Ha ha......"
Tôi nghĩ anh ấy sẽ gọi cho tôi khi anh ấy về đến quê, nhưng không, buổi tối cũng không gọi, người đàn ông đáng giận này. Một mình tôi trong phòng ôm điện thoại, mong anh ấy gọi, nếu anh ấy gọi, chắc chắn anh ấy sẽ bắt tôi làm mấy chuyện ấy lần nữa.
Thật ngại ngùng khi kêu người ta làm những chuyện dâʍ đãиɠ, nhưng cơ thể tôi lại bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, không thể không lấy ra cái mà anh đã đưa cho tôi ngày hôm đó. Tôi tìm thấy một trong số chúng, thứ có thể xoay phần qυყ đầυ, tôi nghĩ đến thứ này đã vào trong tôi ngày hôm đó đã làm sung sướиɠ bao nhiêu, dần dần đỏ mặt trốn vào ổ chăn.
Nửa đêm vẫn không có gọi điện thoại, rốt cuộc tôi không nhịn được gọi một cuộc điện thoại, nhưng là nói: "Tạm thời không thể liên lạc được! "
Anh ấy đã không liên lạc với tôi trong nhiều ngày liên tiếp và tôi không thể liên lạc được với anh ấy, cứ như thể anh ấy biến mất khỏi cuộc đời tôi
Cũng giống như, tôi đã bị mất hồn mất vía suốt cả ngày, chỉ sau đó tôi mới nhận ra rằng anh ấy quan trọng với tôi như thế nào, và tôi nhớ cách anh ấy thường đối xử với tôi. Nhẹ nhàng và ân cần, tôi nhớ anh ta chơi xấu tôi trên giường.
"Tôi nhớ nụ hôn của anh, tôi nhớ áo khoác của anh, tôi nhớ tất trắng của anh, và mùi trên cơ thể của anh ..."
Tôi đã rơi nước mắt khi tôi nghe bài hát này!
Tôi cũng lo lắng cho anh ấy. Mấy ngày không thể liên lạc được. Có thể có chuyện gì xảy ra ...
Cuối cùng đến ngày thứ tư, anh ấy gọi cho tôi, tôi nhìn vào dãy số quen thuộc trên điện thoại, đôi mắt của tôi nước mắt không ngừng rơi, tôi cứ hỏi anh ấy tại sao anh ấy không liên lạc với tôi, chuyện gì đã xảy ra ...
Hóa ra trạm phát tín hiệu ở quê bạn trai bảo trì hay sao đó, trong bán kính mười mấy cây số cũng không có tín hiệu gì cả.
Anh phải chăm sóc bà anh, mãi đến hôm nay, anh mới chạy lên thành phố và gọi điện cho tôi khi có tín hiệu!
Sau khi trò chuyện một lúc, tình trạng của bà ngoại đã ổn định thì những ý nghĩ xấu lại ập đến: “Còn về video? Tại sao em không gửi nó cho anh? "
"Mẹ kiếp, anh chỉ nghĩ đến những thứ này..."
"Anh không quan tâm, anh muốn. Mau đưa cho anh!" Bạn trai thật sự phát ra tính tình trẻ con.
"Làm sao có khả năng, hơn nữa em không có thứ kia, làm sao có thể gửi cho anh!"
"Làm ngay đi, nhanh lên anh nghĩ em sắp điên rồi!"
"Bây giờ? Làm sao có thể, giữa ban ngày!"
“Nhanh lên, anh đáng thương quá, ở quê mà không mang theo sạc, kể cả muốn nhìn ảnh em cũng không được. Cuối cùng anh vất vả lắm mới lên thành phố. Còn phải mượn xạc của người ta mới có thể gọi cho em, nhanh lên tí nữa về thị trấn lại không có tín hiệu, em có gửi anh cũng không nhận được.”
Tôi nghĩ anh ấy thật đáng thương, và tôi hoàn toàn nhận ra tầm quan trọng của anh ấy trong những ngày này, vì vậy tôi đã mắng:
"Anh, anh thật biếи ŧɦái! Vậy em cúp máy, chờ em!"
"Đừng ... nhà em có điện thoại bàn không!"
"Làm gì? Anh không được phép gọi điện thoại đến nhà của em. Nếu ba mẹ em nhận được, em sẽ không biết nói sao!"
"Nhanh, điện thoại của em cần quay video, anh hướng dẫn trên điện thoại, em làm như anh nói, nhanh lên!"
"Anh ... anh thật biếи ŧɦái, em sẽ không làm theo lời anh nói ... điện thoại nhà là XXXXXXX!"
Cúp máy thì điện thoại cố định gọi đến, vừa nhấc máy bên kia gấp không chờ được bảo tôi nhanh lên.
Dưới sự lừa gạt và dụ dỗ của anh, tôi đã cởi truồng, và vô tình anh ta nghe tôi nói rằng không có ai trong nhà tôi, và điều đó còn tồi tệ hơn. Người xấu xa này yêu cầu tôi ra phòng khách, nhưng tôi không đồng ý, và anh ta lại van xin tôi bằng giọng điệu đáng thương đó! Trái tim tôi dịu lại, "Chỉ lần này thôi ... Hừ ... "
"Vợ ngoan, anh biết em yêu anh nhất, em đi phòng khách chưa?"
Tôi chưa bao giờ khỏa thân trong phòng khách theo như tôi có thể nhớ được, tôi bật điện thoại để ghi âm và bỏ vào trà, và sau đó lắng nghe anh ấy khỏa thân trên ghế sofa và bắt đầu tự chơi với bản thân mình, sau khi du͙© vọиɠ của tôi dần dần tăng lên, anh ấy muốn tôi ra ban công.
"Bé ra ban công chơi!"
"Không ... ờ ... có người ..."
"Không sao, nhà của em cao như vậy không ai nhìn thấy, có người nhìn thấy thì tốt hơn, không phải là chưa bị nhìn thấy."
"Không ..." Nhưng tôi không thể không nghĩ khi anh ấy nói, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, tôi đang thủ dâʍ trên ban công, ở tầng dưới có thể không nhìn thấy nhưng cảm giác phơi thân dưới nắng rất dễ khiến tôi phấn khích. Tôi đã chơi với bản thân mình mãnh liệt hơn nhiều vào đêm đó ...
"Baby, để anh nói cho em biết, ở quê anh thực sự cho một cậu bé xem những bức ảnh khiêu dâʍ của em, và nó vẫn không biết ...... em vẫn có một bàn tay để chơi với ngực!” Thật ra anh ấy không biết tôi đã xoa ngực mình rồi.
"Anh thật tệ ... để người khác nhìn thấy ... người ta ..."
"Anh chỉ cho cậu ta xem một bức ảnh của em với hai chân mở rộng và có thể nhìn thấy bên trong âʍ ɦộ của em, và nói với cậu rằng đây là nơi sinh con của phụ nữ, chỉ cần đàn ông đút côn ŧᏂịŧ vào là có thể sinh con được!"
Nghĩ đến cảnh bạn trai cùng cậu nhỏ bàn tán, cơ thể càng thêm hưng phấn và nhạy cảm, tôi cảm thấy cao trào đang đến.
Người bạn trai đổ thêm dầu vào lửa và nói tiếp: “Sau này cậu ấy xem ảnh em liếm côn ŧᏂịŧ anh và nói rằng cậu ta cũng muốn chị gái liếm cho cậu, em biết không, khi anh nghe điều này và nghĩ về cách em liếm côn ŧᏂịŧ của người khác, anh suýt nữa bắn trong quần! "
"Ừm ... đã quá ... sau này người ta như thế nào gặp người đây ..."