Chương 13
ánh mắt thản nhiên của cô hôm ấy, hắn liền hiểu, cô đã sớm quên cuộc gặp thoáng qua năm nào.
Khi biết thân phận con riêng của hắn, suốt buổi tiệc cô chẳng hề nhìn hắn lấy một lần, cũng chẳng nói với hắn một câụ Khi ấy hắn mới hiểu, thì ra cô cũng giống như tất cả những người khác.
Cái quan tâm ngày xưa, có lẽ chỉ là chút thương hại vô tâm của một nàng công chúa ngây thơ, vô tình ban xuống cho kẻ thấp hèn.
“Cô La, để tôi đưa cô đi xem qua một vòng.” Dì Vu thấy La Ý Tuyền xuống, đặt việc đang làm sang một bên, chủ động nói.
La Ý Tuyền theo sau dì, tâm trí có phần lơ đãng.
Xà Sơn Trang Viên quả không hổ danh là trang viên đệ nhất Kinh thành, Đàm Dụ chọn nơi ở này quả thật khéo.
Cô nhớ năm mười tám tuổi, La Chấn Diễm cũng từng tặng cô một căn biệt thự tương tự làm quà sinh nhật.
Khi đó Xà Sơn Trang Viên chưa có người mua, nên ông chọn khu Bình Giang Nhất Hào gần La phủ hơn.
Còn căn nhà đó, giờ đã chẳng thuộc về cô nữa.
“Tầng hầm thứ hai chủ yếu dùng để chứa đồ, đa phần là sách cũ và vợt cầu lông trước đây cậu A Dụ dùng.
Bên dưới nữa là hồ bơi trong nhà, cậu thỉnh thoảng sẽ xuống bơi.
Hầm rượu không có gì khác, toàn là các loại rượu cậu ấy sưu tầm.” La Ý Tuyền đi theo, nhìn từng tủ trưng bày, có đến hàng chục cây vợt được bảo dưỡng kỹ lưỡng, cùng một bức tường đầy sách, phần lớn là sách tiếng Anh nguyên bản.
Đàm Dụ giống cô ở điểm này, đều từng du học Anh quốc.
Việc đó La Ý Thần từng kể cô nghe.
Ngày ấy cô chẳng hiểu, vì sao anh trai lại đặc biệt quan tâm đến một đứa con riêng không danh phận của nhà họ Đàm như thế.
Cùng ở Luân Đôn, mỗi lần La Ý Thần sang thăm cô, luôn muốn rủ Đàm Dụ đến ăn chung.
Cô thì cực kỳ phản đối, sống chết không chịụ Ngày trước còn tránh hắn chẳng kịp, giờ lại tự tìm tới cửa cầu xin, nghĩ cũng chua chát thật.
Những cây vợt được bảo quản cẩn thận, có vẻ phần lớn chỉ để sưu tầm.
Ngoài ra còn đủ loại dụng cụ thể thao khác, xem ra hắn chơi qua không ít môn.
Nhìn những thứ ấy, La Ý Tuyền bỗng nhớ lại cảnh tối qua ở khách sạn Lệ Tư, chiếc áo sơ mi hắn cởi hờ để lộ cơ ngực rắn chắc, cơ bắp hiện rõ dưới ánh đèn.
“Tầng hầm thứ nhất là phòng chiếu phim và phòng giải trí, nhưng gần như không dùng đến.
A Dụ chỉ thỉnh thoảng xuống xem phim, bình thường chẳng mấy ai lui tới.” “Không có bạn bè nào tới chơi sao?
Không hát hò hay xem phim cùng?” La Ý Tuyền ngẩng đầu nhìn trần nhà giả lập bầu trời sao, cùng bốn hàng ghế sofa dài, khẽ hỏi.
“Hầu như không.
Cậu ấy ít khi đưa ai về nhà.
Những người hợp tác làm ăn, cậu ấy không bao giờ để dính vào đời sống riêng.
Nếu có tiệc xã giao thì đều ở bên ngoài, còn bận quá thì về ngủ ở biệt phủ.” Dì Vu lắc đầụ Dì Vu là người Đàm Dụ đưa từ biệt phủ cũ về.
Năm hắn mới được đón về Kinh thành, chẳng ai trong nhà thật lòng quan tâm, chỉ có bà, thấy hắn đáng thương nên chăm sóc tận tâm.
Không phải vì bà nhìn ra tương lai của hắn, mà chỉ vì lòng thương hại.
Về sau khi hắn tiếp quản nhà họ Đàm, liền đón bà về khu biệt thự ngoại ô này, trả lương cao hơn nhiềụ Việc dọn dẹp đã có người làm, các công việc khác đều do đội quản lý bên