Có điều là tuy Thủy hết bú tớt liếm rôi mút mõi cã miệng mà thằng Đức cứ trơ ra...
Sao vậy?không ra được à? Thủy thắc mắc cãm thấy có lỗi,Đức làm nàng lên đỉnh mấy lần mà khi nàng làm cho nó thì hình như nó không sướng lắm nên không “ra” được...nghỉ tới đó bèn cầm con cặc đang cứng ngắc kia kẹp vào giửa hai bầu vú hy vọng Đức tiết ra được...nàng không biết là thằng Đức lúc nầy luôn tiết kiệm đạn dược nên không muốn đó thôi...làm cho nàng lên đỉnh là chuyện chính đáng...
bây giờ không ra đâu,để tối đi...thím sướng là được rồi...rồi nó kéo Thủy ngồi lên ghế,mặc quần áo chỉnh tề lại.
Đức nghỉ học luôn..mở công ty xây dựng làm ăn...
Đang lui cui mặc quần nghe Đức nói vậy khiến Thủy sững sờ
hả?bỏ học làm ăn?làm ăn gì?không được...không có tương lai đâụ..Thủy triệt để phản đối,trong thâm tâm thầm kín của nàng...cái chuyện làm ăn là thường đi xa lâu lâu mới về một lần,cái gương của Hùng sờ sờ đó...nếu thằng Đức cũng vậy thì nàng sẽ làm sao đây?Cái ý nghỉ nầy thằng Đức không biết,nó chỉ nghỉ rằng Thủy cũng như Nhàn thôi luôn nghỉ phải học hành mới có tương lai, bởi vậy cười hì hì ôm lấy Thủy mơn trớn rồi se se đầu vú.
Ậy,nghe Đức nói đã...thím thấy mấy thằng cha con mẹ cán bộ không,có ai học cao chớ?nếu có cái bằng cấp thì cũng là mua về thôi,họ dốt thấy mẹ nhưng giàu sụ,tiền của xài ba đời chưa hết,còn mấy đại gia đại mẹ nữa cũng vậy thôi...thời buổi nầy chủ yếu là có tiền và biết cách kiếm tiền...có tiền làm cha,không tiền làm ăn mày.Thím cũng biết mà,hàng hà sa số sinh viên tốt nghiệp về nhà chăn heo,số tốt một chút thì làm công với đồng lương chết đói...Cái nầy Đức không thèm đâụ..vừa nói tay chân lại tái máy chui thẵng vào cạp quần mân mê chùm lông mềm mại kia vẫn còn ươn ướt do cuộc giao hoan vừa xong.Thủy cứ để yên cho nó sờ,nàng làm sao không biết được những gì nó nói chứ?
vậy làm cái gì xây dựng?cũng phải chạy đôn chạy đáo như 2 ông kia kiếm ăn thôi...cũng thấy giàu lên đâu,ý nàng muốn nói ba và chú thằng Đức,đến lúc nầy Đức mới hiễu ra,nó cười khoái trá trong bụng ,thì ra thím sợ mình cũng như chú,đi xa làm ăn không ở nhà đụ đây mà,biết tim “đen” của thím nhưng không muốn làm thím “ngượng nên nói bâng quơ
không...không cần phải bôn ba như vậy.Đức có đường dây cao tầng,ngồi đây thôi không đi đâu hết,mướn người ta làm,mình làm ông chủ...nhiều thì không nói nhưng tối thiễu số thu cũng 10 tỷ...
cái gì?10 tỷ? Còn nói là tối thiểu?bộ đi ăn cướp à? Thủy không tin.
Không cần đi ăn cướp đâụ..chỉ cần có đường dây cao tầng là được rồi.À nè mà chuyện nầy thím đừng nói với ai nhe...chỉ có hai thím cháu mình biết thôi đó.câu nầy nói ra làm Thủy thấy ngọt lịm,đàn bà là vậy,Thủy cũng không ngoại lệ khi nghe thằng Đức nói vậy thì cãm thấy mình vô cùng quan trọng nên tâm trạng phấn khởi,cãm thấy ngọt ngào.
Vậy vậy chị hai nói sao?
mẹ hả? Thì lúc đầu cũng sợ nầy sợ nọ sau đó thì suy nghỉ lại rồi,thấy Đức nói đúng nên bây giờ Ok rồi...thím nè,mai mốt công ty mở thím có muốn làm thư ký không?tới công ty làm thư ký nha,vừa lương cao vừa có săn sóc đắc biệt của ông chủ...Đức vừa pha trò vừa cười hắc hắc.
Quỷ dâm dục...Thúy lườm yêụ..cãm thấy thằng cháu chồng thật đáng yêu biết nghỉ tới mình.
Phải dâm chứ...cũng như bây giờ nè...vẽ phong tình của Thủy làm thằng Đức hứng lên,nó đưa tay kéo phẹc mơ tuya quần xuống kéo cặc ra ngoài đồng thời dùng tay ấn nhẹ đầu Thủy ...nàng ngoan ngoãn mở miệng ngoạm lấy...trong phút chốc đầu tóc nàng nhấp nhô lên xuống trước háng thằng cháu chồng...
16
Cái chuyện thằng Đức thôi học mở công ty xây dựng coi như không có vấn đề,hai cửa ãi khó khăn nhất là Nhàn và Thủy đã thông qua.Ba nó chỉ được Nhàn thông báo qua loa,Tuấn ậm ừ không cho là quan trọng,thậm chí coi như thằng con bồng bột đùa giai mà thôi.Hơn nữa lảo đâu có rãnh để ý chuyện khác ngoài cái chuyện hú hí với con bồ nhí chứ?
Khoãng thời gian nầy thằng Đức rất bận rộn,mở công ty thì phải cần văn phòng,mua vi tính cùng thiết bị cho văn phòng có vẻ xôm tụ 1 chút và cuối cùng là phải mướn thư ký...những chuyện nầy cũng làm nó tốn hao rất nhiều phải vay mượn từ Nhàn và Thủy phần lớn.Nancy có liên lạc qua điện thoại mấy lần hối thúc phải xong chuyện văn phòng càng sớm càng tốt rồi mới đăng ký thủ tục,nàng có hỏi có cần gì không thì nói...Đức bấm bụng nói “không cần đâu” mọi chuyện rất suôn sẻ ...Có điều là khi tất cả mọi chuyện xong xuôi thì hai tuần liên tục Đức biệt tin người đẹp,nó như ngồi trên chão lửa nhưng rồi Đức bình tỉnh lại và sinh hoạt bình thường,nó nghỉ không có lý nào Nancy gạt mình chớ,có lợi gì đâu,chắc là có chuyện gì đó thôi thì cứ đợi thêm.Lúc nầy cũng đã chính thức nghỉ học rồi,nó học không vô,có vào lớp cũng chỉ là tâm bất tại,thôi thì làm ông chủ nhà hàng,cuộc sống thần tiên ngày này qua ngày khác không cần khổ cực lo ăn lo mặc mà là xách cặt đi rông đụ hai ba lần mổi ngày hết người nầy tới người kia.
Hôm nay Đức xuống nhà hàng sớm hơn mọi ngày khác,vừa bước vào thấy bé Trúc đang ngồi khóc thút thít,Thu ngồi cạnh đó.
Chuyện gì vậy bé Trúc?nói anh Đức nghe nào,anh Đức sẻ ra mặt trừng trị ác nhân cho em...
Đứa bạn thân của nó sắp di dân qua Mỷ rồi nên nó mới vậy,vài ngày sẽ quên thôi,,,Thu phân bua.
Vấy à? Thôi đừng buồn nữa ha....anh Đức dẫn em đi mua cái game mới nha...sao nầy cố gắng học cho giỏi giang,anh Đức sẽ đưa em đi Mỷ du học..chừng đó có thể gặp lại bạn thân kia rồi...Sao em thấy có tốt không?
Thiệt hả?vậy thì hay quá...đang buồn vì mất đứa bạn thân thì được Đức hứa mua game mới lại có hình ảnh đi Mỷ du học thật dụ người khiến bé Trúc hăm hở phấn khởi cười toe toét quên đi nổi buồn hiện tại.
lại mua mới nửa à?cái game kia mới mua chưa được tháng...sao phí tiền vậy....Thu trong lòng vui sướng thấy Đức tốt với con mình nhưng cũng “cào nhào” vài tiếng.
Ậy,bé Trúc học giỏi là được rồi...thưởng 1 chút coi như là khích lệ...có phải không bé Trúc?nè anh Đức nói trước nghe..mai mốt học tập thành tích kém là sẽ không có gì hết,cũng không cho chơi game...sao hả? Có hứa không?
Ừm? Bé Trúc gật đầu như gà mổ thóc...
Ừm...coi như quyết định vậy đi...chờ tí nữa anh Đức nói chuyện với mẹ xong rồi anh em mình đi mua game ha...Nói xong Đức rão bước lên lầu Thu không do dự bước theo,bây giờ Thu không còn e dè gì nữa,quá nhiều lần con nàng nhìn thấy mẹ nằm trên giường anh Đức với quần áo không chỉnh tề...và Thu nhận xét hình như bé Trúc coi đó là chuyện “bình thường”...cũng tốt thôi...Thu nghỉ.
Sao lại nói cái gì đi Mỷ du học vậy?làm cho nó mơ mộng hão huyền không tốt lắm đâụ..Thu “cằn nhằn”
Cái gì mơ mộng hão huyền?? Mai mốt nầy nếu bé Trúc học giỏi giang thì cái chuyện đó không thành vấn đề đâu,mình có khả năng mà.Tin Đức đi...chuyện nầy để Đức lo...