bạn thân mà...giửa dì với nó không có gì không nói được...
Đức tò mò
vậy dì có nói chuyện mình ra không?
Cái nầy thì chưa,nhưng có thể sẻ nói thôi...
Đức hăm hở
“Nhất long song phụng” ...được không? phập dì với bà ta cùng 1 lúc...kkkkk Đức cười dâm....
Có thể mà...tại sao không?...nghe thằng Đức nói ,Hà cãm thấy máu trong người sôi lên...Nếu thằng Đức chơi mình cùng con bạn cùng 1 lúc....tại sao không???Hà hăm hở muốn thử cái trò chơi nầy.
Vậy...chừng nào?
Ừm....thì cũng phải từ từ...dàn xếp một chút là được
Cũng phải....vậy mình tiếp tục ha....Đức đứng lên ra hiệu Hà liền hai tay vịn lấy thành ghế chìa mông ra phía saụThằng Đức lấy đầu cặc rà rà lên xuống giửa cái rãnh ươn ướt rồi từ tốn đút vào nhè nhẹ nhấp.Hà rên ư ử,đầu tóc dài rủ rượi buông xỏa ra phủ lấy gương mặt,cặp vú càng lúc càng đong đưa nhanh theo nhịp thúc tờ phía saụ..
Trong phòng lại nghe tiếng rên rỉ đầy dâm dục....
Vinh săm soi bộ dáng một chút rồi gỏ cửa nhè nhẹ...gã không biết vì sao đồn trưởng gọi mình đột ngột như vậy...Thường là cuối tháng thì gả trình diện một lần với cái phong bì nộp mỗi tháng ...Mới hai tuần mà sao lại kêu mình lên gặp...nhưng dù sao cũng không có gì để lo ngại,hiếu kính mổi tháng đều đầy đủ....
Vào đi...tiếng từ bên trong vang ra...giọng đầy uy nghiêm...Vinh nhẹ đẫy cửa bước vào,tay khép cửa miệng cườo toe đầy vẽ nịnh nọt..
Chào xếp...chà hôm nay thấy xếp mặt hồng hào nha...chắc là có gì vui rồi...chia sè cho đàn em mừng với...
Mừng cái mụ nội anh...có chuyện mừng cũng bị anh làm cụt hứng...Đạt quát.
Vinh chưng hửng
Chuyện...chuyện gì xếp..
Chuyện gì à? Tui đã nói nhiều lần rồi...đụ má...làm cái gì cũng phải coi trước coi sau rồi mới làm...Cái gì cũng muốn thò tay vô,anh bị cái gì tui mặc kệ...đừng có kéo tui chết theo nha...
Vinh tái mặt,gã chẵng hiểu mô tê gì ráo...gã run giọng
Gì...gì xếp...tui không biết gì hết ráo..xếp nói coi tui đã làm gì sai a...
Đạt giương mắt nhì đàn em,nếu là bình thường thì gả hùng hồn bảo vệ đàn em hết mình nhưng hôm nay gả cũng đâm sợ liên lụy.Hồi sáng nầy Phó Chủ tịch thành phố,xếp trực tiếp của gả gọi điện mắng xối xả nào là không biết quản thúc thuộc hạ,nào là làm mất hình tượng của công an,thôi đủ thứ hết,gả chỉ biết dạ dạ vâng vâng cho qua chuyện nhưng khi bị xếp quát hỏi có muốn làm nửa hay không thì gả xón đái trong quần...gần 10 năm nay gã phong quang vô hạng,đã tậu được mấy cái nhà lầu chưa kể ruộng vườn nơi quê nhà và cả triệu đô la ...còn gái gú nữa...những cái nầy là do cái địa vị hiện giờ của gã mang lại...Mất cái chức nầy là mất hết...gã không thể chuyện đó xãy ra trên đầu mình...Đạt lạnh giọng
Anh cũng ngon thiệt...dám vung tay làm hùm làm hổ với người nhà của xếp lớn..Tui cũng phục anh quá rồi,nhưng mà vầy...chổ quen biết quá lâu,tui nói anh nghe nha...anh tự thu xếp cho tốt đi đừng có liên lụy tui...Đạt càng nói càng điên tiết lên,gã đang muốn tiến thêm 1 bước nên mấy tháng nay không ngừng chạy chọt,gã đang có hy vọng ngồi được cái vị trí “Trưởng”,xóa đi cái chử “Phó”...Hy vọng đang cao vậy mà hôm qua bị xếp lớn nẹt 1 trận thật là oan uống,chuyện xếp “nẹt” cũng thường thôi,thường là giơ cao đánh khẻ,trong cái vòng tròn quan trường thường như vậy mà nhưng mà hôm qua xếp buông 1 câu khiến Đạt tối tăm mặt mủi ” anh dàn xếp không xong thì đừng có mơ mộng tiến lên nữa ha...có nhiều người xếp hàng chờ đó..anh liệu đi”.Bởi vậy hôm nay khi gã xã giận với đàn em,Đạt điên tiết lên.
Cũng như Đạt,Vinh cãm thấy trời đất như sụp đổ,mặt gã trắng bệt gã đang moi đầu óc suy nghỉ,gã nhớ là gã đâu có làm cái gì...rồi gả chợt nhớ...chẵng lẻ là bà chủ cái nhà hàng mới mở kia?không thể nào đâụ..gã đã dò hỏi kỷ mới hành động,theo gã biết là chồng đang nằm khám,chỉ có đứa con gái thôi...Nếu không phải thì là ai?dù sao cũng phải hỏi lại cho kỷ mới được.Mẹ kiếp ...sao lại xui vậy... gả nói
Chắc chắn là hiểu lầm ở chổ nào thôi...Xếp à ...không có gì đâụ..bây giờ để tui đi nghe ngóng một chút rồi trở về báo cáo...Rồi gả hấp tấp quay lưng bước ra...
Vậy thì tốt...anh tự lo cho suông sẻ nha...không được thì anh tự mình cuốn gói là vừa...Đạt cười lạnh nhìn bộ dáng hấp tấp của đàn em mà lạnh giọng nói theo...
Sau buổi điểm tâm sáng ,khách ăn sáng chỉ còn lác đác .Trong nhà hàng.mọi người khác thì đang bận rộn chuẩn bị cho suất trưa.Sau quầy thâu tiền, Thu đang ngồi nghỉ mệt vừa nhâm nhi ly café đá.Bổng thấy người đi vào khiến nàng cãm thấy chán ghét tuy nhiên cũng bước ra nhoẽn miệng cười...
Sao rảnh vậy xếp Vinh...tới ăn sáng à? Sao trể vậy?
Nếu là bình thường thì có lẻ Vinh đã cười toe toét giở giọng ỡm ờ dâm dê đẫy đưa với người phụ nử nầy nhưng hôm nay gã không có tâm tình nửa...gã đang sợ mình đang chọc vào ổ kiến lửa.Gã cần thăm dò cho kỷ càng cái đã,bởi vậy gã cười ra vẻ hiền lành
À...chào bà chủ...sáng giờ bận quá chưa ăn gì sẳn đi ngang thôi ghé ăn một chút...sao hả buổi sáng đã xong rồi?Vinh vừa hỏi vừa dáo dát nhìn quanh như tìm cái gì hoặc ai đó khiến Thu nghi hoặc..Do dự một chút Vinh vừa nói vừa cười.