Là cháu à...lâu lắm rồi không thấy tới nhà...Lúc nầy lớn ra nhiều ha...
Dạ,lớn chút chút thôi...à cô đang định đón xe về à?Cô đã mua sắm xong rồi sao?
Xong rồi,đang đón xe về,đứng nãy giờ chưa thấy chiếc xích lô nào qua... cháu đi mua sắm à?Thu vừa hỏi vừa đưa tay chậm mồ hôi với miếng khăn giấy trong tay,trời tháng 5 khí hậu nóng nực,oi bức khiếng nàng cãm thấy khó chịụ
Cháu thì chỉ muốn dạo chơi 1 chút thôi,cũng không định mua gì....Cháu đưa cô về nha...Cháu có xe...Mời cô thử tài của cháu,cháu mới thi đậu bằng lái tuần rồi....bảo đảm an toàn...Đức pha trò.
Thu nhìn Đức rồi nhìn chiếc Toyota Sienna đậu kế bên,nàng trố mắt
Giỏi vậy sao,đã biết lái xe rồi?so với thằng Long của cô thì giỏi hơn nhiều đấy..
Thế cô lên xe nha...Đức vừa nói vừa đưa tay xách dùm hai cái giỏ trên tay Thụ..Do dự một chút Thu cũng bước lên xe...trong xe mát lạnh khiến nàng thấy thoải mái dể chịụĐức vừa cho xe chạy vừa len lén quan sát má của người bạn...Nếu là trước đây,Đức sẽ không bao giờ làm vậy nhưng kể từ khi biết mùi đàn bà nó thường đánh giá phụ nử,má thằng Long tuy ăn mặc hơi quê mùa nhưng thật là đẹp,sao hồi trước giờ mình không thấy vậy?ngực mông đều no tròn,đầy đủ,nếu có thể ôm vào lòng mà vuốt ve làm tình thì tuyệt,nhưng chỉ là mơ thôi ,không dể ,độ khó khăn quá lớn,tuy nhiên biết đâu có công mài sắt có ngày nên kim?rồi Đức nghì thầm sao mình luôn có hứng thú với các bà lớn tuổi hơn mình vậy ta?
À nầy cô,sao thằng Long nghỉ học vậy?lúc nầy nó làm gì?đã lâu rồi cháu chưa gặp nó.
À,nó...nó đã mất rồi ...trong 1 tai nạn giao thông lúc đang học nghề ở Sàigòn...rồi Thu rớm nước mắt thở dài,nghỉ tới đứa con đã khuất ,lòng nàng se lại.Từ lúc ba thằng Long làm ăn thất bại,cửa nhà sa sút,nợ nần chồng chất khiến Long phải nghỉ học lên Thành phố tá túc với người chú vừa học nghề vừa tự lo cho mình để mong bớt gánh nặng cho gia đình,dù sao nó cũng có thể tự lo ai dè lại đoản mạng như vậy.
Long sửng sốt,bàng hoàng...
À...thật xin lổi,cháu hoàn toàn không biết tin nầy...Thấy Thu chỉ cuối đầu khóc, Đức cũng không tiện hỏi,giử im lặng,trước đây Đức cũng có nghe ba thằng Long hiện đang tù,nghe đâu cũng bị kêu án 10 năm,nó cũng không rỏ lắm nhưng nó biết là cửa nhà thằng bạn mình lúc đó sa sút...nó tuyệt đối lại không ngờ chuyện tới như vậy.Nhất thời Đức không biết nói gì nên cứ lặng thinh.
À quên nói với cháụ..nhà củ đã bán rồi,hiện nay cô đang mướn nhà ở khá xa..nếu không tiện cháu cho cô xuống chổ nào đó cũng được...Thút thít 1 chút Thu chợt ngẩng đầu lên nói.
Không sao,cháu rãnh mà...cháu đưa cô tới nhà...thế còn em Trúc...
Nó đang ở nhà chờ cô...Thu thở dài...
Sao cô đi chợ xa vậy?
Không phải là đi chợ,cô ...nấu bếp cho 1 nhà hàng bên cạnh siêu thị thôi.Thu không muốn dấu diếm ,nàng nói thật.
À...Đức lại sửng sờ rồi cãm thấy mủi lòng.Theo lời chỉ dẩn,Đức cuối cùng cũng đậu xe trước con hẻm nhỏ hẹp xe không vào được nên Đức cùng Thu đi bộ vào,nhà mướn của Thu ở tận cuối hẽm,suốt con đường nhiều vũng nước đọng,lầy lội,có nhiều ánh mắt nhìn hai người khiến Đức không thoải mái lắm nhất là có những cặp mắt của vài gã đàn ông nhìn Thu,trông rất có vẻ dâm dục.Đức biết những người nầy không tốt lành gì,100 phần trăm là thành phần bất hảo,không được..Đực âm thầm quyết định nhất định giúp đở 1 phen.
Căn nhà thật tồi tàn,Đức thật không ngờ gia đình của thằng bạn mình lại lâm cảnh nầy.Trúc,em thằng Long độ 8,9 tuổi,người ốm,xanh xao đang ngồi học trên chiếc bàn gổ,ngước mắt nhìn khi thấy mẹ và 1 người khách bước vào.
Bé Trúc có nhớ anh Đức không?Anh là Đức đây,lúc trước có tới nhà em chơi vài lần...Đức mở miệng làm quen.
Bé gái nhìn Đức rồi nhìn Thu,như dò hỏi...Thu cười..
Chào anh Đức đi con,anh Đức đưa mẹ về...nhờ vậy nên hôm nay về sớm 1 chút..hôm nay chúng ta ăn cơm sớm 1 chút...
Rồi đưa mắt nhìn Đức...do dự nói
hay là cháu ở lại ăn cơm nha..tuy không có gì để tiếp đải cháụ..nhưng cô cũng mong cháu nhận lời và mong cháu không ngại.
Cháu không ngại,nhưng cháu muốn mời cô và em ra ngoài ăn cơm...mong cô đừng từ chối...
vậy..vậy sao được...
Được mà,cứ vậy đi cô cũng đừng khách sáo với cháụ.cô cứ coi cháu như thằng Long là được rồi.
Thu đưa mắt nhìn đứa con gái nàng,bé Trúc cũng đang nhìn mẹ...Đức liền nhồi xuống nói nhỏ với bé Trúc
Chúng ta đi ăn cơm chiều nhé...sau đó anh Đức chở em và mẹ đi mệt vòng hóng mát...Bé Trúc có thích không?
Con bé lại nhìn Thu,nàng mĩm cười như để nó quyết định,sau một lúc con bé gật nhẹ đầụ..
Chiếc xe đổ về hướng Bến Ninh Kiều,bé Trúc có vẻ phấn khích,nụ cười đả thấy trên gương mặt bầu bỉnh dể thương,đậu xe xong Đức gọi điện cho Thủy và Nhàn nói ra ngoài chơi với bạn tối mới về.Gọi xong 2 cuộc điện,Đức quay mình cúi xuống hỏi bé Trúc giọng thân thiện.