Chương 28
Buổi sáng đều là cảnh Cao Hạ diễn cùng Giang Thuần Tâm. Cảnh thứ ba thân là con cả Phục gia Phục Thành nghe nói em gái Phục Vân suýt xảy ra tai nạn liền vô cùng lo lắng từ công ty gấp gáp trở về sau đó mắng cho em gái một trận. Sau đó nữa là cảnh anh em tình thâm.
Đây là cảnh cao trào nhất trong phim cũng là cảnh duy nhất nam chính Phục Thành rơi lệ.
Cao Hạ mặc một bộ vét đen sì, tức giận với Phục Vân, giọng nói có chút run rẩy "Nếu em chết đi, em bảo anh phải làm sao đây? Bảo cả nhà chúng ta phải làm sao? Phục Vân, em không phải là đứa trẻ nữa, đừng làm cho mọi người phải lo lắng nữa được không?"
Hiện nay trong giới giải trí khó tìm được nghệ sĩ không cần diễn viên lồng tiếng hỗ trợ, Cao Hạ có một giọng nói rất tốt, hơn nữa khi còn nhỏ anh đã là một ngôi sao nhí cho nên lời thoại nắm rất chắc, tựa như tất cả các cảnh diễn đối với anh đều rất dễ dàng.
Tả Ninh đứng ở phía xa lẳng lặng quan sát, nhìn hốc mắt anh đỏ bừng, thân thể anh run rẩy, nhìn anh đau đớn nói ra những lời răn dạy em gái, khóe mắt liền rơi xuống một giọt nước mắt...
Cảnh tượng quen thuộc, những lời nói quen thuộc đó, nhiều năm trước đây cũng có người từng nói với cô như vậy. Nhưng chính là bây giờ tất cả đều không còn nữa.
Những điều đó cũng đã không còn trên đời, chỉ còn lại một mình cô trên thế giới này, lẻ loi mà bước đi.
"Tả Ninh? Tả Ninh?" Giọng nói Thu Dật Bạch vang lên bên tai, Tả Ninh mới phục hồi tinh thần, cảm giác trên mặt có chút lạnh lẽo thì ra không biết rơi nước mắt từ lúc nào.
Thu Dật Bạch lo lắng nhìn cô "Cô làm sao vậy?"
"Không có gì." Tả Ninh vươn tay lau nước mắt, cười cười nhìn Cao Hạ phía xa, "Anh ta...Diễn rất tốt làm tôi nhớ lại một chút chuyện cũ, không có việc gì đâụ"
Dứt lời Tả Ninh vội đi vào toilet, vừa đóng cửa lại cô liền không nhịn được ngồi xổm xuống đất bật khóc thành tiếng.
Anh hỏi em chết rồi anh biết làm sao bây giờ? Mọi người phải làm sao bây giờ? Cho nên em vẫn luôn sống thật tốt còn mọi người thì sao? Mọi người đều không còn nữa bảo con nên làm sao đây?
Nếu mọi người vẫn ở bên cạnh con, con nhất định sẽ không lâm vào cảnh như hiện tại, sẽ không bị Du Hạo Nam bắt nạt, sẽ không ngoài ý muốn cùng hai người đàn ông lên giường.
"Vì sao? Vì sao lại bỏ con lại một mình?" Phòng vệ sinh yên tĩnh, chỉ có thanh âm thê lương cô độc của cô.
Sau một hồi, cô lau nước mắt sửa sang lại quần áo rồi mới mở cửa ra ngoài. Ngoài cửa Thu Dật Bạch tự nhiên lại đứng ở đó.
"Anh đứng đây từ nãy đến giờ?"
Tả Ninh bất giác lại nhớ tới ngày đó ở tàu điện ngầm, anh cũng như vậy đứng đợi cô trước cửa phòng vệ sinh.
Thu Dật Bạch gật đầu nhìn đôi mắt cô sưng đỏ, nhẹ giọng "Hiện tại tâm trạng đã ổn hơn chưa?"
"Xin lỗi, tôi không kiềm chế được cảm xúc, sẽ không có lần saụ"
Thấy cô muốn rời đi, anh đột nhiên gọi lại "Tả Ninh."
"Có việc gì sao?"
"Em có thể làm bạn gái tôi chứ?"
Tả Ninh kinh ngạc nhìn anh, không thể tin được lời Thu Dật Bạch vừa nói ra.
Cô cũng biết Thu Dật Bạch là một công tử đào hoa tuy rằng phóng khoáng nhẹ nhàng đối với phụ nữ nhưng những người phụ nữ bên cạnh anh lại không bao giờ có được danh phận.
Nói trắng ra là từ trước đến nay anh chỉ cần bạn giường chứ không cần bạn gái.
Tả Ninh không biểu hiện cảm xúc gì mà nhìn anh, ngược lại làm anh có chút không tự nhiên "Làm sao vậy? Làm em giật mình?"