⬅ Trước Tiếp ➡

Vừa bước vào biệt thự, Tả Ninh nhìn thấy Du Hạo Nam ngồi trên ghế sô pha, xem tình hình hẳn là đã đợi rất lâụ Thu Dật Bạch theo bản năng đứng lại gần Tả Ninh, mỉm cười đi qua "Du tổng đến sớm như vậy là muốn tới khảo sát phim trường?"
"Tôi tới tìm cô ấy." Du Hạo Nam nhìn chằm chằm Tả Ninh, "Nghe nói tầng năm có phòng nghỉ, Tả biên kịch, chúng ta nên tiếp tục bàn về vấn đề công việc?"
Tả Ninh lãnh đạm mà nhìn anh "Nếu là vấn đề công việc, thì hãy bàn ở đây đi."
"Nơi này quá ồn ào, không được, lên lầu đi."
Giọng nói của anh như ra lệnh, làm cho Tả Ninh không thể cự tuyệt chỉ có thể đi theo anh vào thang máy.
Thu Dật Bạch còn muốn nói gì đó nhưng lại bị phó đạo diễn gọi đi, còn lại Cao Hạ không nói gì chỉ nhìn theo bọn họ vào thang máy. Vừa vào phòng, Du Hạo Nam liền túm lấy Tả Ninh, kéo cổ áo của cô xuống.
Tả Ninh hoảng sợ, tức giận nói "Anh làm gì vậy?"
Nhìn đến dấu hôn trên xương quai xanh của cô vẫn còn chưa mất hết, hắn không nhịn được châm chọc "Bị muỗi cắn?"
Tả Ninh lui về sau một bước, chỉnh sửa lại cổ áo "Du tổng tìm tôi chính là muốn hỏi việc này?"
"Ngày hôm qua phỏng vấn, không phải em nói không có bạn trai? Dấu vết kia là của ai? Kim chủ? Bạn giường? Hay là em nuôi một con chó săn?"
Tả Ninh cười lạnh một tiếng "Việc đó liên quan gì đến anh?"
Anh khom người chậm rãi quan sát cô, ánh mắt càng thêm hung ác "Chưa từng có ai dám cự tuyệt tôi, tối hôm qua, tôi cho em cơ hội bởi vì tôi cho rằng em đặc biệt nhưng đáng tiếc tôi đã lầm."
Ánh mắt của anh làm cho Tả Ninh cảm thấy sợ hãi, cắn chặt răng lui về phía sau hai bước, giả vờ bình tĩnh nói "Du tổng, tất cả mọi người đều đang bận rộn đóng phim, chuyện công việc chúng ta có thể xuống dưới để nói. Anh đi lâu như vậy, phía dưới nữ chính của anh sẽ đau lòng."
"Uy hiếp tôi?" Anh cười khẽ một tiếng đứng thẳng dậy, tựa như một vị vua kiêu ngạo lạnh lùng mà nhìn xuống cô, "Tôi muốn làm cái gì, em cho rằng những người ngoài kia có thể cản được sao?"
Anh vừa dứt lời, Tả Ninh liền xoay người chạy ra bên ngoài nhưng chưa đến hai bước liền bị một cánh tay mạnh mẽ giữ chặt sau đó ném cô lên sô pha.
"Du Hạo Nam anh muốn làm gì? Khốn nạn Mau buông tôi ra "
"Người đàn ông khác có thể làm em, vì cái gì mà tôi không thể?" Anh gắt gao đè lên người cô, dùng sức đem quần áo của cô cởi ra.
Hôm nay Tả Ninh mặc một chiếc váy màu xanh nhạt bằng vải lanh, trước ngực có một hàng cúc áo trong suốt, vì anh lôi kéo quá mạnh nên cúc áo liền rơi đầy trên đất, lộ ra nội y màu trắng bên trong.
Da thịt tuyết trắng trước ngực của cô, so với nội y còn trắng hơn, bởi vì cô kịch liệt giãy giụa mà bộ ngực không ngừng lay động, một bên đã lộ ra một mảnh nhỏ của đầu ti, khiến cổ họng anh càng nóng lên khi nhìn thấy.
"Anh khốn nạn Buông tôi ra " Tả Ninh giơ chân muốn đá anh lại bị chân của anh dùng sức đè xuống mà bàn tay khác của anh luồn vào váy cô bắt đầu thăm dò.
"Du Hạo Nam "
Giọng nói mang theo sự tức giận của Thu Dật Bạch vang lên từ phía sau lưng, trong nháy mắt anh đã nhào tới một tay kéo Du Hạo Nam ra.
Không còn bị trói buộc, Tả Ninh vội vàng ngồi dậy, kéo váy xuống che lại hai chân trắng nõn nhưng cúc áo trước ngực đều bị đứt hết nên cô chỉ có thể gắt gao lôi kéo cổ áo che lại.


⬅ Trước Tiếp ➡