⬅ Trước Tiếp ➡
“Thật là một mỹ nhân ”
Trong sơn động, một nam nhân có diện mạo yêu nghiệt nhìn thủy cảnh trước mặt liếm liếm môi.
“Cặp mắt kia thật là xinh đẹp, còn đẹp hơn so với những thứ ta cất chứa, nàng đến tìm ngươi sao?”
Mắt Thượng Quan Hàm Tiếu đỏ đậm, giống như đang chịu rất nhiều thống khổ, hắn thở hổn hển nhìn người bên trong thủy kính hỏi.
“Lâm Chi Lan, nàng đến làm cái gì?”
“Thì ra nàng tên là Lâm Chi Lan Thật là người đẹp giống như tên, giống như một đóa lan mỹ lệ, mỹ nhân như vậy…Chắc chắn sẽ hương vị không tồi ”
Nam nhân yêu nghiệt vuốt ve mặt Thượng Quan Hàm Tiếu, chui đầu từ phía sau lên.
“Đừng áp chế, ngươi trúng xà độc của ta, nếu không giao hợp với nữ nhân thì sẽ chết. Ngươi càng áp chế thì mị độc càng lan nhanh, có muốn ta tìm cho người vài nữ yêu không, tư vị của mấy nữ yêu đó có thể khiến ngươi thăng thiên. Đến lúc đó ngươi sẽ biết tu hành có ý nghĩa gì?”
“Lăn ”
Thượng Quan Hàm Tiếu rống giận.
“Tính tình thật kém, thôi, mặc kệ ngươi. Ngươi muốn sống hay chết thì có quan hệ gì với ta đâu? Ta đã tìm được món đồ chơi thú vị hơn rồi.”
Nam nhan, không phải nói là xà yêu đã biến hóa thành bộ dáng của Thượng Quan Hàm Tiếụ
“Ngươi muốn làm gì?”
Thượng Quan Hàm Tiếu phẫn nộ nhìn xà yêụ
“Nàng đến vì ngươi, sao ra có thể khiến nàng thất vọng được?”
Xà yêu cười khẽ.
“Ta sẽ không đóng thủy kính, ngươi vẫn có thể tiếp tục thưởng thức, xem ta dùng mặt ngươi thao sư muội ngươi như thế nào.”
Lâm Chi Lan đi một hồi lâu vẫn không thấy một bóng người nào, nàng thử dùng pháp thuật liên hệ Ninh Bách Trạch nhưng không có phản ứng.
Nơi này là ảo cảnh, nói cách khác trừ khi nghĩ được cách phá ảo cảnh này, nếu không nàng sẽ không có cách liên hệ với những người khác.
“Ai?”
Phía trước bỗng nhiên xuất hiện một bóng người đứng dưới tàng cây.
“Ai ở nơi đó?”
Phía đối diện truyền đến âm thanh quen thuộc.
Lâm Chi Lan đi qua rốt cuộc cũng nhìn thấy bộ dáng của người nọ.
“Thượng Quan Hàm Tiếu?”
Nam nhân ngồi dưới tàng cây suy yếu nhìn nàng, khuôn mặt hắn ửng hồng, trong miệng phát ra âm thanh thống khổ.
“Cuối cùng ngươi cũng tới.”
Lâm Chi Lan dừng lại trước mặt hắn, nàng ngồi xổm xuống nhìn ‘Thượng Quan Hàm Tiếu’.
“Ngươi còn tốt đi?”
“Sư muội ta trúng xà độc, rất khó chịu, ngươi giúp ta đi.”
‘Thượng Quan Hàm Tiếu’ bày ra biểu tình thống khổ.
Lâm Chi Lan nhíu mày.
“Sao ngươi lại ở chỗ này? Không phải ngươi bị xà yêu bắt đi sao?”
“Ta và xà yêu đánh nhau một hồi, hắn bị trọng thương đào tẩu, ta trúng độc của hắn căn bản không thể ra khỏi ảo cảnh này.”
‘Thượng Quan Hàm Tiếu’ rên ɾỉ một tiếng ôm lấy Lâm Chi Lan.
“Sư muội, ta không được, xà độc là dâm độc, ta không thể khống chế được mình.”
‘Thượng Quan Hàm Tiếu’ ôm lấy eo nàng rồi vuốt ve hai mông no đủ, liếm liếm môi, trong mắt tràn đầy dâm quang.
Lúc, này, trong sơn động, Thượng Quan Hàm Tiếu nhìn hình ảnh trong ảo cảnh thì tức giận đến mức xà độc trong cơ thể càng lan nhanh hơn.
“Nữ nhân ngu xuẩn, mau đẩy hắn ra, hắn xà yêụ Xuẩn trứng Sao lại xuẩn như vậy?”
Lâm Chi Lan cảm nhận được được động tác của ‘Thượng Quan Hàm Tiếu’, cơ thể hơi cương một chút, nàng đánh tay hắn tức giận nói
“Gấp cái gì? Ta mang ngươi ra ngoài chút, sau đó lại tìm cho ngươi tám nữ nhân là giải được độc cho ngươi rồi.”
‘Thượng Quan Hàm Tiếu’ “…”
Thượng Quan Hàm Tiếu thật “…”
‘Thượng Quan Hàm Tiếu’ giả củng củng nhìn nữ nhân trước mặt.
“Sư muội, ta không cần nữ nhân khác ta, ta chỉ cần ngươi. Thật ra có một câu nói ta vẫn luôn không nói với ngươi, ta đã thích ngươi rất nhiều năm, những năm gần đây trong lòng ta chỉ có ngươi.”
⬅ Trước Tiếp ➡