Hương khí của thiếu nữ quẩn quanh bên mũi khiến dâm độc trong thân thể hắn dâm độc kêu gào đến lợi hại. Hiện tại Thượng Quan Hàm Tiếu phải dùng ý chí kiên định mới có thể khống chế được mình không thú tính quá độ.
Nhưng mà thiếu nữ kia lại hoàn toàn không cảm nhận được nguy hiểm, nàng còn lải nhải bên tai hắn, thật coi Thượng Quan Hàm Tiếu giống như bình thường sao?
“Sẽ không tự mình loát ra sao?”
Lâm Chi Lan chê cười nhìn hắn.
Thượng Quan Hàm Tiếu giật giật khóe miệng tức giận bắt lấy tay nàng đặt lên trên côn thịt của mình.
“Ngươi giúp ta.”
“Vì sao ta phải giúp ngươi?”
Lâm Chi Lan thu hồi tay, vừa định đứng lên thì lại bị Thượng Quan Hàm Tiếu kéo xuống đè dưới thân, nành không kiên nhẫn.
“Tránh ra.”
“Sư muội, ta thật sự không thể khống chế được. giúp ta được không? Ah…”
Thượng Quan Hàm Tiếu cười ôn nhụ
Lâm Chi Lan ngơ ngác nhìn cặp mắt kia, đôi mắt của hắn giống như một viên đá quý tuyệt đẹp, chờ đến khi nàng phản ứng lại thì tay đã bắt lấy côn thịt.
“Ngươi dùng mị thuật với ta?”
Lâm Chi Lan tức điên.
Thượng Quan Hàm Tiếu thoải mái thở phì phò.
Lúc này hắn đã không còn lý trí, khi Lâm Chi Lan bắt lấy dương vật thì tia lý trí cuối cùng của hắn đã sụp đổ.
“Lan Nhi, nhanh một chút. Ngoan, giúp ta đi, coi như ta thiếu ngươi một ân tình.”
Lâm Chi Lan nhíu mày, khi nhìn thấy gân xanh giữa trán Thượng Quan Hàm Tiếu thì biết nếu mình không giúp hắn. có khả năng hắn sẽ chết ở chỗ này.
Xà tính bản dâm, Thượng Quan Hàm Tiếu trúng xà độc, có thể áp chế đến bây giờ đã không dễ ràng, vừa rồi hắn đang còn lý trí, hiện tại đã hóa thân thành cầm thú.
“Nhớ kỹ, đây là ngươi thiếu ta.”
Lâm Chi Lan nặng nè nhéo một cái.
“A Ngươi muốn phế ta sao?”
Thượng Quan Hàm Tiếu tức giận cắn môi nàng.
Nhưng hắn vốn trừng phạt cắn một ngụm mà thôi, khi đụng đến cánh môi thơm ngọt kia lại như bị mê hoặc, liếm mút không bỏ.
“Ah…Lan Nhi…Thơm quá…Ngươi thơm quá…”
Lâm Chi Lan bị hắn gọi đến mức cả người nhũn ra.
Vốn dĩ trước khi xuyên qua nàng là một nữ nhân theo đuổi tình du͙c, có rất nhiều bạn trai, một người so với một người hàng to sài tốt. Đi vào nơi này đã nhiều năm, vẫn luôn thủ thân như ngọc, nếu không phải không chọn được người thích hợp thì đã sớm phá thân rồi.
Bây giờ lại có người tự đưa đến cửa cho Lâm Chi Lan chơi, hơn nữa vẫn là nam nhân chất lượng tốt, đương nhiên nàng sẽ không bỏ qua rồi.
Tê Lâm Chi Lan đẩy Thượng Quan Hàm Tiếu ra một chút.
“Ngươi là cẩu sao? Đau muốn chết.”
Khóe miệng Thượng Quan Hàm Tiếu vẫn còn vết máu, do vừa mới cắn Lâm Chi Lan dính lên, hắn cười một cách tà khí, khác hoàn toàn với bộ dáng ấm dương quái khí hằng ngày.
Lâm Chi Lan nhéo cằm Thượng Quan Hàm Tiếụ
“Chỉ biết hôn với cắn, chẳng lẽ không biết làm sao?”
“Ngươi nói ai sẽ không?”
Sắc mặt Thượng Quan Hàm Tiếu lạnh xuống, hung tợn nhéo vú Lâm Chi Lan.
“Vậy ngươi làm cho nhìn xem.”
Nàng nhướng mắt, trong mắt tràn đầy khıêu khích.
“Lâm Chi Lan ”
Thượng Quan Hàm Tiếu kéo đai lưng rồi cởi quần áo của nàng ra.
Khi da thịt như ngọc kia lộ ra, hắn cúi đầu hôn vai ngọc của nàng.
“Ah…”
Lâm Chi Lan ôm lấy eo Thượng Quan Hàm Tiếụ
Môi mỏng hôn dọc từ vai xuống dưới, tạm dừng trước ngực nàng một chút, đôi môi mang theo lửa liếm mút phát ra âm thanh tấm tắc.
Hai chân Lâm Chi Lan giao nhau cọ xát thịt non.
Nước dâm chảy ra ào ạt, tiểu huyệt cực kỳ hư không, như cầu cấp bách muốn có thứ gì đó cắm vào bên trong.
“Sư huynh…”
Thượng Quan Hàm Tiếu vén váy nàng lên rồi đâm ngón tay vào bên trong.
“Ưm…”
“Gọi ta là gì?”
Mồ hôi từ trên trán Thượng Quan Hàm Tiếu lăn xuống dưới.
“Sư huynh…”
Lâm Chi Lan nắm lấy côn thịt nóng bỏng kia.