⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi xoa đầu cậu, gương mặt của cô nóng bừng, vờ như không có chuyện gì đi lên trên tầng.
Phong Quyết thì lại ngây người trong giây lát, nhìn theo bóng lưng Cố Dạng, hai mắt như thế có tia sáng lóe lên, hai tay buông thõng ở một bên không khỏi khẽ nắm chặt lại.
Phòng ngủ của mấy người Cố Dạng bọn họ đều ở trên tầng hai, phòng ngủ của Cố Cần và Cố Dạng ở bên trái cầu thang, còn phòng ngủ của Cố Phái và Phong Quyết nằm ở bên phải cầu thang.
Sau khi đóng cửa phòng lại, Cố Dạng ngắm nhìn xung quanh một lượt, đánh giá đồ đạc bày biện trong phòng và cả bản thân mình trong gương
Thiếu nữ trong gương đang mặc một chiếc váy liền màu trắng ấm bằng vải the, mái tóc đen nhánh dài mượt đến tận thắt lưng. Làn da trắng nõn, xúc cảm mềm mại mịn màng.
Hàng lông mày được kẻ phớt khéo léo, hai mắt long lanh linh động, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng mềm mại, hệt như một đóa hoa đào chớm nở tháng ba.
Trông vô cùng xinh đẹp.
Không giống với khí chất lạnh lùng lại tà mị như hoa hồng đen của nữ chính, nguyên thân có vẻ ngoài dịu dàng nhã nhặn, quả thật là kiểu mà người lớn thích nhất.
Cố Dạng vô cùng hài lòng với lớp vỏ bọc hình tượng dịu dàng ngoan ngoãn này.
Trước khi xuyên đến đây cô là một thiên kim của một gia tộc nức tiếng, bề ngoài trông rất dịu dàng thục nữ, rất được thiện cảm của người lớn.
Nhưng trên thực tế, tính cách của cô không hề yếu đuối, mà ngược lại còn có chút phản nghịch. Nếu không thì cô cũng sẽ không trốn tránh những thứ gia tộc sắp xếp cho mình, không kế thừa công ty làm chủ tịch, mà lại đi làm một bác sĩ tâm thần chỉ vì hứng thú.
Song, điều cô không ngờ được là, sau khi bố cô ra đi vẫn để hết tài sản lại cho cô thừa kế, chứ không phân cho đứa con riêng mà ông yêu thương một xu nào.
Hiện giờ cô chết rồi, có lẽ tài sản đã rơi vào trong tay cậu con riêng kia rồi. Cô nghi ngờ cái chết của mình chính là do cậu con riêng kia tạo thành.
Cố Dạng suy nghĩ mọi chuyện hết cả đêm, trằn trọc không ngủ được.
Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ.
Trước bàn ăn, có một cô gái trẻ tuổi ăn mặc thời thượng đang khoác tay Nguyễn Tuyết Linh nói chuyện, trông có vẻ vô cùng thân thiết.
Cô ta liếc nhìn Cố Cần chỉ chăm chăm chơi điện thoại uống cà phê ở phía đối diện, nở nụ cười quyến rũ nói “Cô ơi, đây chính là cô con gái nuôi của nhà cô sao? Nghe nói là từ dưới quê lên, trông có vẻ không hiểu quy củ lắm thì phải. Nghe nói tối qua cô ta còn đẩy em họ xuống cầu thang nữa, hiện giờ em họ không sao chứ ạ?”
Nhớ đến chuyện tối qua, vẻ mặt của Nguyễn Tuyết Linh không khỏi trầm xuống “Dạng Dạng không sao.”
Quả nhiên là Cố Cần chỉ biết làm bà mất thể diện Cũng may mà không công bố thân phận thiên kim thật nhà họ Cố của cô ấy.
“Cô à, cô xem Tiểu Quyết nghe lời biết bao. Đều là người ăn nhờ ở đậu, sao mà lại khác nhau đến thế chứ.” Cô gái trẻ tuổi đó liếc nhìn Phong Quyết đang ngoan ngoãn ngồi yên, lại nhìn về phía Cố Cần rồi lắc đầụ
Phong Quyết và Cố Cần đều ngước mắt lên, liếc nhìn nhau một cái, không nói gì.

⬅ Trước Tiếp ➡