Ừm... Dù sao thì tôi cũng thấy cái cô Lý Lỵ kia không phải người tốt.
Không ai khen nữ streamer sao? Cô ấy thật sự tìm thấy mảnh ngọc bội trong tủ, hơn nữa còn nói chính xác túi màu đen, ngăn trong cùng
Wow, đại sư, có thể xem giúp tôi một quẻ không?
Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn
Lê Kiến Mộc nhìn màn hình đầy những dòng bình luận yêu cầu xem quẻ, khẽ nhướng mày.
Một phút trôi qua, bình luận tiếp tục phủ đầy màn hình.
Hai phút trôi qua, vẫn là những lời yêu cầu không ngừng.
Không phải chứ, đừng chỉ kêu la, phải tặng quà chứ
Cuối cùng Lê Kiến Mộc nhìn thấy một bình luận Làm sao để được xem quẻ vậy? Tôi cũng có chuyện rất quan trọng cần giúp, nữ streamer nhìn tôi đi
Ồ, hóa ra là không biết quy tắc à.
Cô định nhắc lại quy định nhưng bất ngờ nghe thấy Triệu Cương hô gọi mọi người làm việc.
Cô quay sang màn hình nói "Tôi phải đi khuân gạch rồi, hôm nay livestream đến đây thôi nhé."
Không phải chứ, streamer có thể livestream lúc khuân gạch mà.
Cô cứ làm việc của cô, đừng tắt điện thoại, cứ để như hôm qua là được, chúng tôi tự xem.
Hôm qua streamer biểu diễn khuân gạch à? Vậy rốt cuộc đây là livestream kiểu gì vậy?
Rút kinh nghiệm từ hôm qua, Lê Kiến Mộc đáp "Điện thoại sắp hết pin rồi, tối nay tôi còn có việc phải ra ngoài, hôm nay không livestream khuân gạch nữa."
Nói xong, không đợi bình luận kịp phản ứng, cô đã tắt livestream.
Triệu Cương ghé lại gần "Này, vừa nãy anh nghe hết rồi, em thật sự giúp người ta tìm được mảnh ngọc bội giá trị mấy chục triệu đồng sao?"
Lê Kiến Mộc khẽ gật đầụ
Triệu Cương giơ ngón tay cái lên "Đỉnh "
Khóe miệng Lê Kiến Mộc hơi nhếch lên.
Từ từ xây dựng niềm tin của mọi người đối với cô cũng là một khởi đầu tốt.
Buổi chiều, cô vẫn bận rộn ở công trường như thường lệ.
Mãi đến hơn sáu giờ, mặt trời lặn, cũng là lúc công trường tan ca.
Chị Trương vẫn chưa về, tối nay mọi người lại phải tự lo chuyện ăn uống.
Vài đồng nghiệp rủ cô cùng đi ăn.
Lê Kiến Mộc từ chối, nói rằng cô cần đến trung tâm thành phố mua vài thứ, mấy ngày nữa là khai giảng rồi.
Cô dự định ngày kia sẽ đến trường làm thủ tục nhập học.
Triệu Cương nói "Để anh đi cùng em."
"Không cần đâu, em tự đi được."
Triệu Cương vẫn có chút lo lắng.
Lê Kiến Mộc nói "Anh Triệu, đến lúc em vào trường, em cũng sẽ phải tự lo thôi."
Triệu Cương là người dẫn cô ra ngoài làm việc nên không khỏi quan tâm đến cô. Nghe vậy, anh ấy chỉ đành thôi.
"Vậy em cẩn thận, có chuyện gì nhớ gọi cho anh. Em biết đi xe buýt chứ?"
"Yên tâm, em biết mà."
Dù vậy, Triệu Cương vẫn không yên lòng, tự mình đưa cô đến trạm xe buýt cách công trường khoảng sáu trăm mét rồi đứng đó nhìn cô lên xe buýt mới chịu rời đi.
Công trường nằm ở rìa thành phố, trên xe buýt không có nhiều người.
Lê Kiến Mộc tùy ý chọn một chỗ ngồi.
Hoa dâu tây trên cổ tay của cô khẽ động, người đàn ông mặc vest đã đứng ngay bên cạnh.
"Quan hệ của cô và anh trai cô thật tốt."
Lê Kiến Mộc liếc nhìn tài xế đang tập trung lái xe, khẽ nói "Ừ, là hàng xóm quen biết hơn mười năm."
Người đàn ông trong bộ vest như cười nhẹ, ý vị sâu xa.
Trên xe buýt, Lê Kiến Mộc nhìn ra ngoài với ánh mắt tò mò. Làn da trắng nõn của cô dưới ánh nắng chiều qua cửa kính xe dường như ánh lên vẻ óng ánh, tựa như viên phỉ thúy thượng hạng khiến người ta không thể rời mắt.
Trên một chiếc xe hơi màu đen chạy song song với xe buýt, người đàn ông ngồi ở ghế sau đan tay trước ngực, ánh mắt xuyên qua lớp kính đen nhánh, lặng lẽ nhìn cô gái.
Cô gái như cảm nhận được điều gì đó, quay đầu lại, đôi mắt sáng như sao lấp lánh ánh sáng, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông khiến khóe miệng anh khẽ nhếch lên.
"Chú nhỏ, chú đang nhìn gì vậy?" Chàng trai ngồi ở ghế lái, Chu Tuấn Ngạn tò mò hỏi.