Anh giả vờ không hiểu, chuyển đề tài
"Yểu Yểu thích đèn lồng, vậy ngày mai chúng ta đi mua được không?"
Khương Yểu Yểu lập tức lắc đầụ
Bùi Hành bị từ chối cũng không giận, vẫn nhìn cô tiên nhỏ của mình mỉm cười,
"Vậy Yểu Yểu thích gì? Muốn gì cũng được, anh sẽ cố gắng giúp em, được không?"
Nhìn Bùi Hành thái độ thay đổi lớn, cô gái nhỏ mím môi, lấy hết can đảm hỏi
“Tôi muốn gì, cũng được sao?"
Anh gật đầụ
Khương Yểu Yểu lại lấy can đảm, di chuyển nửa bước về phía cửa,
"Bùi tiên sinh, tôi muốn về nhà."
Ánh mắt Bùi Hành thay đổi.
Tiếng gõ cửa vang lên, vệ sĩ riêng mặc đồng phục bước vào, giọng trầm thấp,
"Thưa ngài, ngài gọi tôi?"
Bùi Hành quay mặt lại nhìn anh, khôi phục thần sắc bình thường, "Cậu đi một chuyến, bảo họ mang đồ ăn khuya cho Khương tiểu thư."
Tiếng đóng cửa và bước chân cùng biến mất, người đàn ông với ánh mắt lạnh lùng nhìn cô gái nhỏ đầy cảnh giác, giọng nói dịu dàng
"Được, có thể về nhà."
"Em chưa ăn tối, đói bụng phải không? Đồ ăn khuya ở khách sạn này khá nổi tiếng, em thử đi, lót dạ rồi hẵng về có được không?"
"Sau khi ăn xong, anh sẽ đưa em về nhà."
Được phản diện bảo đảm, cô gái nhỏ cuối cùng cũng yên tâm hơn chút.
Cô ngồi trên ghế sofa màu vàng nhạt, váy trắng, làn da trắng như ngọc, như một bức tranh được chúa tạo ra.
Bùi Hành không đói, nhưng anh biết Yểu Yểu của anh sợ anh, nếu anh không ăn, e rằng cô sẽ nghĩ trong thức ăn có gì đó.
Sợ sẽ ăn không yên lòng, ăn không ngon.
Bùi Hành thoải mái cầm đũa, mỗi món ăn một chút, ánh mắt của cô dán chặt vào miệng anh, nhìn anh nuốt xuống, mới thở phào.
"Súp tổ yến hoa cao ở đây không tồi, chọn nguyên liệu hảo hạng, hầm lửa nhỏ, vị tươi ngon mượt mà, Yểu Yểu có muốn thử không?"
Cô gái nhỏ ngồi trên ghế sofa mím môi gật đầụ
Tính mạng nằm trong tay người khác, cô không có quyền từ chối.
Phản diện ngồi đối diện mỉm cười, cứ thế lặng lẽ nhìn cô.
Yểu Yểu của anh, thật giống như được chúa trời tạo ra hoàn toàn theo ý thích của anh, không chỗ nào không làm anh hài lòng.
Ngay cả dáng vẻ ăn uống, cũng rất tao nhã.
Có chút chậm chạp, ngón tay trắng như hành cầm muỗng sứ, nhai từng miếng nhỏ.
Thân hình mỏng manh tựa lưng vào bóng tối vô biên, cả người đẹp như ánh trăng sáng.
Rất đáng thương.
Trong lòng Bùi Hành có rất nhiều điều muốn hỏi, hỏi cô từ đâu đến, hỏi cô biết những gì, hỏi cô có nhớ anh không...
Nhưng Yểu Yểu của anh lại rất cảnh giác với anh, ánh mắt nhìn anh như con thỏ nhỏ sợ bị bắt, đôi mắt trong suốt mang theo nỗi sợ hãi sâu sắc.
Bị đôi mắt này nhìn chằm chằm, trái tim lạnh lùng như băng của Bùi Hành trở nên mềm mại.
Dù sao sau này còn nhiều thời gian.
Sau này hỏi cũng không muộn.
Kim phút trên đồng hồ quay gần hết một vòng, Khương Yểu Yểu cuối cùng cũng thấy được ánh sáng hy vọng.
Bùi Hành nói, anh đi thay đồ, sẽ đích thân đưa cô về nhà.
Khương Yểu Yểu thở phào nhẹ nhõm.
Đưa cô về nhà, không phải đưa cô lên thiên đường.
Vậy sau tối nay, cô có an toàn không?
Trong cuốn sách gốc, Khương Yểu Yểu chỉ là một nữ phụ pháo hôi nhỏ bé không đáng kể, không liên quan nhiều đến cốt truyện chính.
Chỉ cần cô yên lặng làm tốt vai trò của Khương Yểu Yểu, tránh xa nhân vật chính, chắc sẽ sống yên ổn.
Điện thoại trong tay rung lên hai lần, một tin nhắn hiện ra
Vệ Trường Trạch Em đang chần chừ gì thế? Sao vẫn chưa bắt đầu? Phóng viên chờ lâu rồi đấy
Tên cặn bã đúng là tên cặn bã, ngay cả dấu câu cũng đáng ghét.
Ngón tay trắng nhỏ lướt nhẹ trên màn hình, chưa kịp chặn số, tiếng bước chân rõ ràng từ phía khác vang lên.
Khương Yểu Yểu nghe tiếng ngẩng đầu lên, mắt không khỏi lóe lên một tia kinh ngạc.
Bùi Hành có khuôn mặt sâu sắc lại thanh quý, mắt phượng mũi cao môi mỏng, ngũ quan tuấn mỹ hoàn hảo làm mọi người mê đắm.