“Không phải tiêm cho anh, là tiêm cho emnan”
Cô gái nhỏ chớp mắt, chậm rãi nhắc lại nửa câu sau, rất kiên quyết
“Tiêm cho anh ”
Người đàn ông có chút bất đắc dĩ xoa đầu cô, anh chưa bao giờ nghĩ rằng cô tiên nhỏ xuất hiện trong giấc mơ của mình khi say rượu lại đáng yêu và cố chấp như thế này.
Hoàn toàn khác biệt so với dáng vẻ dịu dàng của ngày hôm qua.
Lúc này, khi đã uống rượu say, cô càng trở nên đáng yêu hơn, như đã loại bỏ hết mọi phòng bị, muốn khóc thì khóc, muốn gây rối thì gây rối.
Cô còn nhẹ nhàng cãi lại anh.
Bùi Hành không tranh cãi với cô, anh bế cô vào lòng, nhẹ nhàng ép đầu cô xuống vai mình.
Không nhìn thấy nữa, cô sẽ không sợ tiêm.
Bông gòn thấm cồn nhẹ nhàng lau lên mạch máu, kim tiêm mảnh khảnh đâm vào mạch máu, máu đỏ tươi từ từ chảy vào ống tiêm.
Khuôn mặt mềm mại của cô dán vào vai anh, động tác rất ngoan ngoãn, không hề nhúc nhích.
Chỉ là tiếng nói đột nhiên vang lên có chút nghi hoặc, giọng điệu chậm rãi, dường như rất không hiểu,
“Có hơi đau một chút…”
Bàn tay lớn của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy cô, vô cùng kiên nhẫn an ủi cô,
“Không đau đâụ”
“Đây là đang tiêm cho anh mà, làm sao mà Yểu Yểu lại đau được?”
Đầu nhỏ gối lên vai anh khẽ gật gù, dường như bị lời giải thích này thuyết phục, cứ ngoan ngoãn nằm đó, không hề giãy giụa.
Hơi thở ngọt ngào nhẹ nhàng đều đặn, như từng đợt quét qua cổ Bùi Hành.
Người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú giả vờ không cảm thấy gì, bề ngoài trông bình tĩnh và lạnh lùng, nhưng thực ra hơi thở đã không tự chủ được mà chậm lại.
Khi máu đã được lấy xong, người gối trên vai anh không nói gì thêm.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cô đã ngủ thiếp đi.
Hàng mi dài cong dày phủ xuống, tạo thành một vùng bóng đen rộng.
Da trắng như tuyết, môi đỏ như son, khuôn mặt ngủ say ngọt ngào.
Cô cứ thế gối trong lòng anh, không một chút phòng bị.
Ngay cả động tác má trắng mềm mại dán lên ngực anh cũng ngoan đến không thể tả.
Nhõng nhẽo và quyến luyến, xinh đẹp và yếu đuối.
Rõ ràng đã bị rồng dữ tha vào tòa lâu đài cổ, nằm trên đống vàng bạc châu báu, nhưng lại hoàn toàn không hay biết.
Cô hoàn toàn không biết người đang ôm cô vào lòng lúc này có bao nhiêu ý nghĩ xấu xa và đáng sợ với cô.
Những lời đó nếu nói ra miệng, e rằng sẽ dọa đến nỗi bảo bối Yểu Yểu của anh sẽ khiếp sợ…
Bùi Hành lười biếng nhấc mí mắt lên, thu lại dòng suy nghĩ.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
Vừa mới đắp chăn lên, chưa kịp rời đi, người dưới chăn đã nhẹ nhàng nhấc chân, nhanh gọn đá văng chăn xuống sàn.
“Chuẩn bị cho cô ấy một bộ quần áo, bảo dì Trương đến giúp cô ấy thay.”
Quản gia vui vẻ đồng ý, vừa bước ra một bước, lại đột nhiên quay lại,
“Thưa ngài, nhà mình không có quần áo phù hợp cho cô Yểu Yểụ”
Những năm qua, ông chủ của họ thanh tâm quả dục đến cực điểm, đừng nói là mang người về nhà qua đêm, ngay cả một con muỗi cái cũng chưa từng mang về.
Bây giờ đột nhiên muốn thay quần áo cho cô Khương, đúng là làm khó cho ông ấy.
Bùi Hành dường như cũng nghĩ đến điểm này, mắt phượng hơi híp lại, nhìn người ngủ ngon trên giường, đường nét sắc bén trên khuôn mặt được nụ cười làm dịu đi, trông có chút mềm mại.
Ngay cả lời nói ra cũng mang theo chút dịu dàng không ai biết
“Gọi điện cho cửa hàng, bảo họ gửi nhanh nhất những mẫu mới nhất của mùa này đến.”
“Lấy trong tủ quần áo của tôi một chiếc áo sơ mi mới, chọn loại vải mềm một chút, không có trang trí, kẻo làm cô ấy đaụ”
“Bảo dì Trương đến cùng, giúp Yểu Yểu thay đồ.”
Khi bác sĩ mang kết quả xét nghiệm quay lại, Bùi Hành đang hút thuốc trên ban công, ánh lửa đỏ trên đầu điếu thuốc lập lòe, anh ẩn mình trong bóng tối, như một vị thần sa ngã.