⬅ Trước Tiếp ➡
Người đẹp nhỏ bé nhìn anh một lúc lâu, rồi hít mũi ủy khuất, giọng mềm mại mang theo tiếng khóc,
“Em không biết uống rượu, Bùi Hành…”
Trái tim Bùi Hành bị cô vặn xoắn lại, vội vàng đưa tay lớn ra, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như dỗ trẻ con, cô nói gì anh cũng đều đồng ý hết,
“Sẽ không như thế nữa, sau này không ai dám ép Yểu Yểu uống rượu nữa.”
Yểu Yểu say rượu, đầu óc cũng không tỉnh táo, từ từ bò vào lòng Bùi Hành.
“Em sợ quá, Bùi Hành…”
Cánh tay mạnh mẽ của người đàn ông lại ôm chặt cô vào lòng.
Như con sư tử hùng mạnh ôm lấy con mồi vào lãnh địa của mình.
“Không sợ nữa, Yểu Yểu ngoan.”
“Yểu Yểu của chúng ta đã an toàn rồi.”
Cô trong lòng nhẹ nhàng gật đầu, lại nhẹ nhàng đáp.
Chỉ có hơi thở đầy mùi rượu xuyên qua lớp áo mỏng, toàn bộ tỏa ra trên da anh.
Những sợi tóc mềm mại từ ngực anh lướt qua, tiếng thì thầm nhỏ nhẹ như đang nũng nịụ
Mỗi tiếng gọi “Bùi Hành” mang theo âm mũi đều ngọt đến mức như muốn lấy mạng anh.
Người trong lòng anh dường như không thoải mái, lại tự mình cựa quậy trong lòng anh.
Hơi thở nhẹ nhàng như lông vũ quét qua cổ anh, đôi môi mềm mại như cánh hoa vô tình lướt nhẹ trên xương đòn của anh.
Bùi Hành thở dốc, yết hầu nhiều lần lên xuống nhanh chóng.
Phản ứng cơ thể đặc biệt chân thật.
Anh thậm chí không dám tiếp tục ôm lấy bảo bối Yểu Yểu của mình, động tác đặt người xuống giường cũng đặc biệt vội vàng.
Như sợ rằng nếu chậm một giây, anh sẽ làm ra những điều điên rồ và quá đáng với tiểu tiên tử của mình.
Trong phòng ngủ chính, phong cách tối giản với gam màu lạnh bao trùm, đèn đã được bật nhưng căn phòng lại không một bóng người.
Chỉ có tiếng nước chảy nhẹ nhàng phát ra từ phòng tắm bên cạnh.
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông in lên tấm kính mờ bán trong suốt, càng tôn lên bờ vai rộng và dáng vẻ mạnh mẽ, cuốn hút.
Hơi nước mờ ảo bốc lên trong phòng tắm, rồi từ từ tỏa ra ngoài qua khe cửa.
Tiếng thở dồn dập, trầm thấp, đầy quyến rũ vang lên trong không khí.
Mãi một lúc lâu sau, âm thanh ấy mới dần trở lại bình thường...
Khi cửa phòng tắm cuối cùng cũng mở ra, một đôi chân dài như siêu mẫu bước ra ngoài.
Người đó mặc áo choàng tắm màu xám đậm, dây thắt lỏng lẻo, để lộ cơ bụng săn chắc.
Những giọt nước chảy dọc theo mái tóc đen ướt, lướt qua yết hầu rõ nét rồi rơi xuống ngực trắng ngần.
Anh vuốt tóc, để lộ khuôn mặt đẹp như tạc.
Ánh đèn trong phòng chiếu lên khuôn mặt anh, càng làm tôn lên vẻ đẹp hoàn hảo, nhưng đôi mắt lại quá lạnh lùng, ánh nhìn sâu thẳm như mực đen, mang đầy vẻ băng giá khiến người khác không dám lại gần.
Tiếng gõ cửa vang lên vài lần, giọng của quản gia từ ngoài cửa vọng vào, cực kỳ kính cẩn
“Thưa ngài, bác sĩ đã đến.”
Giọng nói lạnh lùng từ bên trong vang lên,
“Để ông ấy đợi ở phòng khách, tôi sẽ thay đồ rồi ra ngay.”
Không lâu sau, Bùi Hành đã thay đồ xong và xuất hiện trong phòng khách, bác sĩ cầm theo hộp thuốc, ngay khi nhìn thấy Bùi Hành đã đứng dậy ngay, thần sắc có chút lo lắng
“Thưa ngài, ngài cảm thấy khó chịu ở đâu?”
Ngài Bùi là người rộng lượng, không phải là kiểu chủ nhân thường gây phiền phức.
Nếu không có chuyện gì gấp, hôm nay ngài ấy cũng không vội vàng gọi mình đến như vậy.
Thêm vào đó, với thân phận và địa vị quan trọng của anh, thật sự không dám nghĩ ai lại gan to đến mức dám làm ngài Bùi bị thương.
“Không phải tôi.”
Người đàn ông với vẻ mặt lạnh lùng gật đầu với ông ấy, “Theo tôi.”
Khi cửa phòng khách mở ra, bác sĩ ngay lập tức nhìn thấy một cô gái nhỏ không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào đang ngồi trên giường.
Cô ấy trông rất trẻ, chắc là đã uống rượu, ánh mắt có chút mơ hồ.
Mái tóc dài mềm mại buông xuống vai, để lộ khuôn mặt trắng ngần xinh đẹp.
Làn da trắng như tuyết, mịn màng như ngọc.
⬅ Trước Tiếp ➡