Đó là một quán ăn nhỏ, bếp vừa hẹp lại vừa chật. Dạ Hàn Trầm được thư ký Vương đẩy vào, gần như vừa vào đã lập tức nhìn thấy cô gái nhỏ của anh.
Tang Tang ở bên trong nổi bật đến mức xinh đẹp lạ thường.
Dù đang đeo tạp dề làm việc, khí chất quý phái như búp bê Barbie tỏa ra từ cả người cô vẫn hoàn toàn khác biệt với vẻ thô tục và dầu mỡ của những người khác trong bếp
Dạ Hàn Trầm bị thư ký Vương đẩy từng bước tiến về phía trước.
Tang Tang đang nghiến răng rửa bát mà hoàn toàn không nhận ra điều gì, đôi tay trắng nõn như sữa đã đỏ lên sưng tấy vì ngâm nước, trông như củ cải nhỏ.
Có lẽ là đã quen rồi, hôm nay cô không còn cảm thấy đau tay nhiều như hôm qua nữa.
Chỉ là trước giờ cô chưa từng cảm nhận được việc kiếm tiền lại khó khăn đến thế.
“Hừ, tất cả là tại cái tên ác ma Dạ Hàn Trầm ”
Cái miệng nhỏ hồng hồng của Tang Tang vẫn đang phồng phồng tức giận mắng người.
Dù sao nếu không phải Dạ Hàn Trầm trong suốt một năm qua ép cô rời khỏi cha mẹ nuôi thì cô đã không lâm vào hoàn cảnh như hôm nay.
Thuốc của anh Diễn Châu đã hết, hôm nay cô phải cố gắng kiếm thêm tiền để mua thuốc.
“Này, cô gái kia, làm nhanh tay lên Chưa từng làm việc bao giờ à? Với cái tốc độ này thì ngày mai khỏi cần đến nữa ”
Giờ đang là buổi trưa, lúc nhà hàng bận rộn nhất.
Tang Tang cảm thấy mình đã rất nhanh rồi, cô đã cố gắng hết sức để rửa bát, vậy mà cả buổi sáng vẫn liên tục bị quát mắng.
“Tang Tang…”
Nghe thấy có người gọi mình, Tang Tang vội vàng đưa chồng bát vừa rửa xong, luống cuống đưa ra.
“Xong rồi Xong rồi Tất cả đã rửa sạch rồi Tôi sẽ làm nhanh hơn, xin anh đừng đuổi việc tôi Đừng đuổi tôi đi ”
Tang Tang vốn là người nhút nhát, ngay cả khi cầu xin cũng không dám ngẩng đầu lên.
Bởi vậy cô hoàn toàn không biết người đến là Dạ Hàn Trầm.
Chỉ là người kia không nhận lấy chồng bát cô đưa, Tang Tang vô thức nghĩ rằng đối phương lại đang chê trách, cô cắn môi, chuẩn bị ngẩng đầu xin lỗi.
Kết quả vừa ngẩng lên, ánh mắt liền chạm phải ánh mắt của Dạ Hàn Trầm.
“A Trầm?” Cô run rẩy kinh hãi, “choang” một tiếng, chồng bát trong tay rơi vỡ đầy đất.
“Đây chính là cuộc sống bên ngoài mà em mong muốn sao?”
Dạ Hàn Trầm vừa mở miệng là đã nghiêm giọng quát mắng, tuy anh xót xa nhưng cũng vô cùng giận dữ.
“Em nhìn tay em đi, tôi từng ngâm tay em trong sữa tươi suốt một năm, giờ thì ra cái dạng gì rồi Em chính là đang tự hủy hoại bản thân mình như thế đấy ”
Tang Tang bị một câu quát kia làm đỏ hoe vành mắt.
Giống như một đứa trẻ lưu lạc bên ngoài, đột ngột gặp lại người thân yêu thương mình, nước mắt ấm ức dồn nén hai ngày qua lập tức trào ra không thể kiểm soát.
Nhưng chẳng phải tất cả đều do người đàn ông này ép cô sao?
“Không cần anh lo ”
Tang Tang giận dỗi hét lên một câu về phía Dạ Hàn Trầm, rồi hốt hoảng quay người bỏ chạy
Người đàn ông này lại đuổi theo cô rồi, cô phải chạy trốn, chạy thật nhanh
Tang Tang vừa chạy vừa sợ hãi.
Bởi vì cô không biết Dạ Hàn Trầm đến từ lúc nào, cũng không biết anh có tìm thấy Tống Diễn Châu chưa.
Tang Tang không dám quay về phòng trọ, cô vòng vèo qua mấy con phố, đến khi chắc chắn đã cắt đuôi được Dạ Hàn Trầm mới cẩn thận quay về.
Nơi này đã không còn an toàn, cô phải đưa anh Diễn Châu đi trốn đến chỗ khác.
Nhưng vừa đẩy cửa phòng trọ ra, Dạ Hàn Trầm đã đứng sầm mặt chờ sẵn ở bên trong.
“Cuối cùng thì Tang Tang của chúng ta cũng chịu quay về rồi.”
Giọng Dạ Hàn Trầm lạnh đến mức khiến người ta như rơi vào hầm băng, xen lẫn châm chọc, rõ ràng đang rất tức giận.
Tang Tang hoảng sợ định bỏ chạy, nhưng mới bước một bước đã khựng lại, vì Tống Diễn Châu còn đang ở đây.