Phòng bệnh cao cấp, Dạ Hàn Trầm đã tỉnh lại. Anh rất yếu, nhưng không khí xung quanh lại cực kỳ âm trầm và đáng sợ.
Thư ký Vương run lẩy bẩy, khó khăn báo cáo
“Bà chủ… bà chủ cô ấy… cô ấy nhân lúc anh ngất, đã dẫn theo tên họ Tống đó bỏ trốn rồi ”
“Cậu nói lại lần nữa cho tôi ”
Trên gương mặt tái nhợt của Dạ Hàn Trầm, đáy mắt lập tức lạnh lẽo đáng sợ, như là kinh ngạc, lại như là giận dữ đến cực điểm
Thư ký Vương cảm thấy nhiệt độ trong phòng lại giảm thêm vài độ. Anh ta run rẩy nói tiếp
“Lúc anh ngất ở phòng tắm, toàn thân đầy máu, có lẽ bà chủ thấy anh không tỉnh lại ngay được, nên… nên đã giả danh anh, dẫn tên họ Tống đó cùng nhau trốn đi ”
Lại trốn nữa Lại dám trốn
Hơn nữa còn thản nhiên nhìn anh ngất đi, toàn thân đầy máu mà chẳng hề đoái hoài
Dạ Hàn Trầm vừa đau lòng vừa giận đến mức gân xanh nổi đầy trán, suýt nữa làm vết thương nứt ra lần nữa
Giọng anh lạnh đến rợn người
“Vậy còn không mau đi tìm Dù có lật tung cả Ung Thành lên cũng phải tìm được cô ấy về cho tôi ”
“Vâng.” Vương Thành lau mồ hôi lạnh, lập tức muốn đi điều tra.
“Đợi đã.” Dạ Hàn Trầm gọi anh ta lại, sắc mặt càng trở nên lạnh lẽo “Bà chủ bỏ trốn có mang theo thứ gì từ đây không?”
“Không có.” Thư ký cung kính lắc đầu, anh ta biết Dạ Hàn Trầm đang hỏi gì “Bà chủ đi vội, đến cả giày cũng không kịp mang, tiền cũng không mang theo.”
Dạ Hàn Trầm đột nhiên trở nên lo lắng, ho khan, sắc mặt trắng bệch và khó coi.
“Cô ấy thậm chí còn không mang giày? Trời lạnh thế này, sao lại không đi giày? Còn không mang theo tiền, nửa đêm mang theo một kẻ vô dụng, cậu bảo cô ấy phải làm sao? Ở đâu, ăn gì?”
Vừa nghĩ đến những điều này, ngọn lửa giận bừng bừng trong lòng anh lập tức hóa thành cơn đau lòng mãnh liệt
“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, còn không mau đi tìm Đi tìm ở tất cả các phòng khám nhỏ trong thành phố trước ”
Dạ Hàn Trầm hoàn toàn chắc chắn, với tính cách nhát gan của bảo bối Tang Tang nhà anh, chắc chắn cô không dám đến bệnh viện lớn.
Phòng khám nhỏ nhất định sẽ có manh mối.
Thư ký Vương lập tức kính cẩn đi thực hiện, hiệu suất của anh ta rất cao, đến sáng hôm sau đã nhanh chóng có được thông tin then chốt.
“Thưa tổng giám đốc Dạ, bên này tra được, miếng ngọc mà ngày trước anh tặng cho bà chủ hiện đang được rao bán trên thị trường, người chủ hiện tại của nó chính là một phòng khám nhỏ gần Dạ trạch nhất ”
Ánh mắt Dạ Hàn Trầm lập tức trở nên nguy hiểm, híp lại đầy lạnh lùng “Đưa người đó đến cho tôi Tôi muốn tự mình thẩm vấn ”
Bác sĩ của phòng khám nhỏ bị thư ký Vương chặn lại và bắt về ngay tại sân bay.
Ông ta hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, đến khi bị đưa tới trước mặt nhân vật lớn như Dạ Hàn Trầm, khí thế bức người đó khiến ông ta suýt nữa quỳ sụp xuống.
Dạ Hàn Trầm vẫn nằm trên giường bệnh, ánh mắt thờ ơ khẽ nâng lên “Tôi hỏi gì, ông trả lời cái đó.”
Ánh mắt sắc bén như chim ưng đó khiến bác sĩ phòng khám nhỏ không dám có ý định nói dối, ông ta hoảng sợ gật đầu liên tục “Vâng vâng vâng, ngài hỏi đi, xin cứ hỏi.”
“Miếng ngọc đó, ông lấy được từ đâu?”
Bác sĩ riêng lập tức tim đập mạnh một cái, từ khi lấy được ngọc, ông ta đã lo lắng không biết liệu Tang Tang có phải là tiểu thư nhà giàu hay không nên mới vội vàng bán đi, giờ thì đúng thật rồi…
“Phịch ”
Ông ta lập tức quỳ xuống, run rẩy dập đầu trước mặt Dạ Hàn Trầm.
“Xin ngài tha mạng Tôi không biết đó là ngọc của tiểu thư, nhất thời nổi lòng tham, đã đem miếng ngọc cô ấy cầm cố ở chỗ tôi đem đi bán, bây giờ lập tức trả lại cho ngài Trả lại cho ngài ”