⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Tấn Dương trêu chọc anh ta, “Trạch à, chắc cậu bị phụ nữ lừa nhiều quá nên mới có kinh nghiệm phong phú như thế này đúng không?”
 
Câu nói này làm cho mặt Cung Trạch tái mét lại, nhưng chỉ một giây sau, anh ta nhếch môi, cười vừa phóng đãng lại bất kham, “Đúng vậy, tôi bị lừa thật nhưng không sao, có kinh nghiệm thì lần sau chắc chắn sẽ không chịu thiệt nữa, mà cậu cũng phải cẩn thận một chút, đừng bị phụ nữ lừa đến cái quần lót cũng không có mà mặc!”
 
Hai người vừa lời qua tiếng lại vừa theo Giang Thiếu Huân vào phòng, mấy người đều kêu gào đánh bài. Giang Thiếu Huân không hứng thú nên châm một điếu thuốc rồi ra ban công.
 
Khói thuốc uốn lượn xung quanh mà anh vẫn có cảm giác như ngửi được mùi hương mát lạnh như ẩn như hiện kia. Giang Thiếu Huân nhíu mày rồi nhếch mép mỉa mai. Cái đêm kia, mơ mơ hồ hồ, như gần như xa, giống như một ảo cảnh trong mơ vậy. Mà sao đang nhiên đang lành anh lại nhớ đến người phụ nữ trong đêm đó nhỉ? Người phụ nữ mà ngay cả hình dáng hay tên tuổi anh cũng chẳng còn nhớ rõ.
 
Trường Hoan trở về căn chung cư của cô và Lục Hướng Viễn. Cô ngồi trên sofa, ngơ ngác như một cái xác không hồn. Cô ngồi im tại đó cho đến khi trời tối đen thì ngoài cửa mới vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
 
Trường Hoan đứng lên, người cô lảo đảo một chút, có lẽ là do cả ngày không ăn không uống đây mà. Cửa mở ra, một người phụ nữ đỡ lấy Lục Hướng Viễn đang say khướt vào trong.
 
“Trường Tình…”
 
Trường Hoan ngây ngẩn cả người, cô thậm chí còn dụi mắt, trong căn phòng tối chỉ có chút ánh sáng do ánh trăng chiếu vào trong, khuôn mặt của Lục Hướng Viễn và Nhiếp Trường Tình đều mơ hồ. Trường Hoan hy vọng, hy vọng rằng cô đã nhìn nhầm.
 
Nhưng hy vọng của cô vỡ tan ngay giây tiếp theo. Nhiếp Trường Tình bật đèn, ánh đèn chói mắt soi sáng cả căn phòng. Giờ thì Trường Hoan thấy rõ ràng, cực kỳ rõ ràng, cuối cùng thì cô cũng chẳng thể lừa mình dối người được nữa.
 
Nhiếp Trường Tình mặc một chiếc váy ngắn màu đen, đeo đôi giày cao gót có đế nhọn hoắt, khuôn mặt trang điểm kỹ càng, tóc dài uốn xoăn thành từng lọn phủ trên vai và trước ngực. Lục Hướng Viễn dính sát vào người cô ta, cả người đều dựa vào lòng cô ta, hình như anh ta say lắm rồi, thậm chí má còn áp lên ngực cô ta.
 
“Anh Hướng Viễn say rượu…” Nhiếp Trướng Tình cười một cách khiêu khích, cằm hất lên, ngón tay thon dài của cô ta vuốt ve khuôn mặt của Lục Hướng Viễn, hờn dỗi nói, “Cứ khăng khăng bắt em đưa anh ấy về nhà, em làm sao mà từ chối anh ấy được chứ… Không nghĩ tới hôm nay chị cũng về đây… Ôi trời, chị à, chị đừng hiểu lầm em với anh Hướng Viễn nhé…”
 
Nhiếp Trường Tình vừa nói vừa dùng cặp mắt rõ ràng quyến rũ lại cố tỏ ra ngây thơ kia nhìn Trường Hoan.

2: Hôm nay đúng là mở rộng tầm mắt
 
Cô em gái chẳng có chút máu mủ nào với cô vẫn luôn như vậy. Cô ta nhỏ hơn cô năm tuổi, đi theo người mẹ đẻ đã lấy Nhiếp Tuân, cha của Trường Hoan. Bà ta chỉ là kẻ thứ ba nhưng lại được cưng chiều vô cùng, không những đánh bại mẹ cô, cướp mất vị trí bà Nhiếp của bà mà còn dùng chiêu gió thổi bên gối nhiều năm để Nhiếp Tuân ghét cô.
 
Sau này, bà ta sinh cho Nhiếp Tuân một đứa con trai, từ khi có đứa con đó, công việc làm ăn của Nhiếp Tuân lên như diều gặp gió nên mẹ con bà ta càng được ông ta cưng chiều hơn.
 
Cô và mẹ mình vất vả bôn ba để kiếm sống, vậy mà, Nhiếp Trường Tình, đứa con gái riêng của người mẹ kế, đứa con gái chẳng có chút máu mủ nào với Nhiếp Tuân, mới mười bốn tuổi đã có túi xách Hermes mà đeo.
 
Theo lý thuyết thì Nhiếp Trường Tình không cần so bì với người chị nghèo túng là cô làm gì, nhưng cô ta vẫn tìm đủ mọi cách để sỉ nhục để giẫm đạp cô.
 
Trường Hoan lớn hơn cô ta năm tuổi, cô thi vào học viện điện ảnh B, học viện điện ảnh tốt nhất trong nước thì Nhiếp Trường Tĩnh cũng nằng nặc phải học trường này. Sau này, Trường Hoan diễn bộ phim nào thì Nhiếp Trường Tình cũng đều năn nỉ ỉ ôi với Nhiếp Tuân để ông ta đi tài trợ cho bộ phim đó, để rồi cô ta có thể kiếm được vai diễn tốt hơn của cô.
 
Nhiều năm như vậy cô cũng quen rồi, quen đến phát chán.
 
“Chị, chị đừng suy nghĩ linh tinh nhé… Em với anh Hướng Viễn không có gì cả. Chỉ là, thỉnh thoảng anh ấy hay đưa em đi ra ngoài ăn cơm, mà đã ăn cơm thì phải uống ít rượu, có đôi khi anh ấy uống nhiều quá thì em phải đưa anh ấy về…”
 
Nhiếp Trường Tình vừa nói vừa cúi đầu nhìn Lục Hướng Viễn, ánh mắt chan chứa tình cảm, cười ngọt ngào, “Anh rể thương em lắm, anh ấy không yên tâm để em về nhà một mình vào buổi tối nên bảo em ngủ lại…”
 
Nhiếp Trường Tình nhìn khuôn mặt càng ngày càng tái nhợt của Trường Hoan thì giả vờ kinh ngạc, cô ta đưa tay lên che miệng, “Ôi trời, chị, chị đừng nghĩ linh tinh, anh Hướng Viễn say nên không biết gì cả, có lẽ, có lẽ anh ấy nghĩ em là chị…”
 
⬅ Trước Tiếp ➡