Lục Hướng Viễn xoay người, vuốt ve khuôn mặt người phụ nữ, rồi cúi đầu hôn lên khóe môi cô ta, giọng trêu ghẹo.
“Ôi trời, thế thì là vợ chưa cưới của anh còn gì…”
Cô ta có chút bối rối, muốn tránh khỏi vòng tay của Lục Hướng Viễn nhưng anh ta càng ôm cô ta chặt hơn, thậm chí một bàn tay còn xoa nắn một bên ngực của cô ta. Cô ta lập tức “ưm” một tiếng, “Hướng Viễn…”
“Mặc kệ cô ta, chúng ta vào thôi… Để anh xem em tắm sạch chưa nào…”
Lục Hướng Viễn ôm cô ta vào phòng, trước khi đi còn không quên nói với Trường Hoan một câu, “Đi thì nhớ đóng cửa lại!”
“Hướng Viễn… Sao anh tàn nhẫn với vợ chưa cưới của mình thế…”
Giọng nũng nịu của người phụ nữ vừa dứt thì tiếng nói lạnh lùng của Lục Hướng Viễn vang lên ngay sau đó, “Sao? Em còn có sức mà đau lòng người khác nữa cơ à… Xem ra tối qua anh chưa ép khô em đúng không…”
1: Nhào vào lòng
Giọng nũng nịu của người phụ nữ vừa dứt thì tiếng nói lạnh lùng của Lục Hướng Viễn vang lên ngay sau đó, “Sao? Em còn có sức mà đau lòng người khác nữa cơ đấy… Xem ra tối qua anh chưa ép khô em đúng không…”
Nhiếp Trường Hoan không nghe nổi nữa, những câu nói bẩn thỉu vừa rồi không ngừng vang lên trong đầu cô. Hạnh phúc mỏng manh của cô đã bị sự lạnh lùng vô tình của Lục Hướng Viễn đập nát. Trường Hoan rất muốn khóc to một trận nhưng không khóc nổi, mắt vừa đau vừa xót nhưng nước mắt không tài nào lăn xuống được.
Trường Hoan nghiêng ngả lảo đảo rời khỏi đây, đầu giật binh binh, đau đớn vô cùng. Cô có cảm giác như bị một chiếc đinh dài đâm vào trong đầu, chiếc đinh đó không ngừng chọc ngoáy, đào móc đầu óc cô, làm cho cô đau đớn đến muốn chết ngay lúc này.
Càng ngày càng ít gọi điện, dù có ở cùng nhà nhưng chẳng có chút đụng chạm thân mật nào, rõ ràng tuổi trẻ khí thịnh mà anh ta chưa bao giờ có ý đồ muốn quan hệ với cô…
Trường Hoan vẫn luôn tự lừa mình dối người, cô tự lừa bản thân rằng, hai người bận, quá bận cho nên không có thời gian gặp gỡ, cho nên tình cảm mới tiến vào thời kỳ “quá độ” không nóng không lạnh như vậy, chỉ cần chờ đến khi công việc ổn định, chờ đến khi hai người kết hôn, có con, mọi thứ sẽ tốt lên…
Dù biết tình cảm không được như xưa, nhưng cô không thể ngờ được, hôm nay, Lục Hướng Viễn sẽ nói với cô những câu như vậy, sẽ làm như vậy.
Từng lời từng chữ của anh ta như một lưỡi dao sắc bén không ngừng cắt lấy tim cô, từng vết từng vết cho tới khi máu chảy đầm đìa.
Đầu đau như búa bổ, những mảnh ký ức về đêm hôm đó chợt hiện ra trước mắt, người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng thâm thúy, xâm chiếm cô mà không chút thương tiếc…
Trường Hoan che hai mắt lại.
Đêm đó luôn là một cái gai trong tim cô, là mối khúc mắc trong lòng cô. Cô muốn kể cho Lục Hướng Viễn những gì đã xảy ra vào năm đó, kể hết tất cả, nhưng cô không biết phải mở miệng thế nào. Lúc anh ta đối tốt với cô thì cô không dám nói, bây giờ anh ta lạnh nhạt như vậy cô lại càng không biết phải nói ra sao.
Trường Hoan loạng choạng đi về phía trước, chân cô cứ nhũn ra như không chịu được sức nặng của cơ thể, đột nhiên, cô vấp phải tấm thảm nhung mềm mại xa hoa dưới chân, người đổ về phía trước…
Theo bản năng, cô vươn tay muốn túm cái gì đó để khỏi bị ngã, nhưng thứ bắt được chỉ là một nắm không khí.
Cô cứ nghĩ mình sẽ ngã sõng soài lên thảm, lại không ngờ đầu gối mới khụy xuống thảm, người vừa đổ ập về phía trước thì đâm sầm vào thân hình rắn như đá của một người đàn ông nào đó.
Trán cô đập ngay vào phần dây lưng lành lạnh, môi cô dán chặt lấy vùng tam giác trên chiếc quần tây, mặc dù đang trong trạng thái bình thường nhưng vẫn có kích cỡ khá “đồ sộ”.
Trường Hoan cứng ngắc cả người, ngây ngốc mà giữ nguyên tư thế này, không hề nhúc nhích.