⬅ Trước Tiếp ➡
 
Cung Trạch khen một câu. Đột nhiên như nhớ tới cái gì, anh ta quay đầu nói với Giang Thiếu Huân, “Giống hệt đôi mắt của cô gái đã đâm sầm vào anh ở khách sạn…”
 
Giang Thiếu Huân không nói lời nào, anh nhìn Đâu Đâu chằm chằm. Cậu nhóc này thực sự có một đôi mắt rất đẹp, lại còn trắng trẻo đáng yêu.
 
“Cháu có nhớ số điện thoại của người thân không?”
 
Thực ra, anh định để cho cảnh sát xử lý việc này, nhưng không hiểu sao anh cứ có cảm giác thân quen với cậu, đặc biệt là đôi mắt, đúng như Cung Trạch đã nói, giống hệt với đôi mắt của cô gái đó.
 
Đâu Đâu chớp chớp mắt, cậu gật đầu nói, “Nhớ ạ.”
 
Giang Thiếu Huân liếc Tống Hằng một cái, anh ta vội vàng lấy di động ra, Đâu Đâu đọc số, “152xxxxxx77.”
 
“Cháu tên gì?”
 
“Đâu Đâu…”
 
“Tên này thú vị thật.” Cung Trạch xen mồm. Giang Thiếu Huân lại cúi xuống nhìn cậu bé, cậu nhóc cũng đang mở to mắt nhìn anh, ánh mắt trong suốt lại có chút đáng thương.
 
Tống Hằng nhấn số gọi, đầu bên kia gần như là tiếp nhận ngay lập tức.
 
Hai mươi phút sau.
 
Vừa xuống xe, Trường Hoan liền vội vàng chạy vào bệnh viện, tóc cô rối bù, áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi, thậm chí giày còn mất một chiếc mà cô không hề hay biết.
 
Mãi cho đến khi lao vào phòng bệnh, nhìn thấy Đâu Đâu ngoan ngoãn nằm trên giường, thì nước mắt cô mới lăn xuống dưới. Suốt từ sáng đến giờ, cô vẫn sống trong lo âu sợ hãi, từng dây thần kinh đều căng như dây đàn, giờ cô mới thở phào nhẹ nhõm được. Vừa hết căng thẳng thì hai chân nhũn ra, chỉ còn vài bước là tới được cạnh giường mà chẳng còn sức mà bước nữa.
 
Cung Trạch quay sang liếc Giang Thiếu Huân một cái, ánh mắt ái muội vô cùng. Giang Thiếu Huân nhìn cô nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như thường, không chút gợn sóng.
 
“Cảm ơn hai anh…”

2: Đừng lăn lộn cô gái bé nhỏ này quá, nếu không hỏng sẽ mất đấy
 
Trường Hoan hít một hơi thật sâu, cô giơ tay muốn lau nước mắt, nhưng dù có lau bao nhiêu lần thì nước mắt vẫn cứ rơi, nhìn cô như vậy làm người nhịn không được mà thương tiếc.
 
Mồ hôi và nước mắt làm cho tóc cô dính chặt vào hai má và hai bên thái dương, còn có mấy lọn tóc dán lên phần da lộ ra trên cổ và vai cô. Màu đen của tóc đối lập với màu trắng của da tạo nên một nét đẹp giản dị mộc mạc, nhưng vẫn đủ để lay động lòng người.
 
Giang Thiếu Huân gật đầu. Đáng lẽ anh chỉ định đợi người nhà của cậu bé đến là đi ngay nhưng nhìn thấy cô anh lại không muốn đi nữa.
 
Trường Hoan rón rén đi tới đầu giường, nhìn khuôn mặt ngủ ngon lành của Đâu Đâu cô mỉm cười vui sướng, cô nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cậu, nước mắt lại chẳng biết vì sao mà rơi xuống. Nếu Đâu Đâu có mệnh hệ nào thì cô cũng không sống nổi nữa.
 
Cung Trạch vẫn lặng lẽ quan sát Trường Hoan, anh ta nhìn bóng lưng duyên dáng kia liền nhướng mày liếc Giang Thiếu Huân, “Anh tư, dáng người đẹp quá…”
 
Anh ta hất cằm về phía Trường Hoan, Giang Thiếu Huân theo ý anh ta mà nhìn qua. Lúc này, vì đang ngồi nên chiếc áo sơ mi cô đang mặc căng ra, càng lộ rõ eo nhỏ mông cong. Chiếc sơ mi ướt đẫm mồ hôi dính sát lấy cơ thể, mơ hồ có thể nhìn thấy làn da trắng như sữa. Mà đứng ở trong góc này, anh thậm chí còn nhìn thấy khuôn ngực tròn trịa của cô đang nhô lên hạ xuống theo nhịp thở. Cổ họng Giang Thiếu Huân khô khốc, nhưng vẻ mặt vẫn không chút thay đổi, anh nhìn Cung Trạch rồi lạnh lùng nói, “Cậu về công ty được rồi đấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡