Ánh mắt Sở Bỉnh Văn tối sầm lại, nội tâm không biết làm sao, sinh ra một loại tình cảm không tên. Anh biết bạn học sinh này đang làm liều, lại vô thức để ý tư thế hoạt sắc sinh hương của cô có bị người khác nhìn thấy hay không.
Cô tùy ý ghé vào bàn làm việc, đối với cặp ngực ngay trước mặt kia, ngây thơ nhưng lại tràn đầy lực cám dỗ.
Tư thế này còn gợi cảm hơn trong tưởng tượng của cô rất nhiều.
Sở Bỉnh Văn nhìn dọc theo sống lưng cô, dưới lớp vải vóc thật mỏng kia chính là cặp mông mềm mại của cô. Cách váy cũng có thể nhìn ra phần mông cô vểnh đến mức nào.
Cô nằm bò về phía trước, váy ngắn theo động tác của cô vén lên, độ dài vốn được coi là bảo thủ đã ngắn đến cùng cực. Phần vải vóc đó tản ra, Sở Bỉnh văn chỉ cần chuyển góc nhìn, có thể nhìn rõ không xót chút nào rãnh mông và háng cô.
Cho dù không nhìn thấy nơi bí ẩn kia, bắp đùi trắng nõn cũng đủ gợi lên ngọn lửa trong lòng anh. Đừng nói đến Lý Cẩn Du còn vô thức bắt chéo chân quyến rũ.
Sở Bỉnh Văn là chính nhân quân tử cũng không thể không hề có chút phản ứng nào đối với chuyện này, chứ đừng nói đến anh bắn đại bác cũng chẳng tới từ quân tử này. Dưới thân anh đã có phản ứng, vị trí đũng quần gồ lên một vòng lớn chĩa vào lớp vải.
Lý Cẩn Du đương nhiên nhạy bén nhìn thấy, tỉnh bơ không biến sắc cười trộm trong lòng.
Cô nghĩ, bây giờ trong đầu thầy giáo nhất định đang giao chiến quyết liệt, một bên là làm thầy giáo mà lại có thể nảy sinh phản ứng với học sinh của mình, không bằng cầm thú; một bên là anh tự an ủi mình, bản tính đàn ông vốn như vậy, là phản ứng bản năng.
Cô đoán không sai, trong đầu Sở Bỉnh Văn xác thực không bình tĩnh.
Sở Bỉnh Văn đang nghĩ, anh vốn có thể quát lớn, bảo Lý Cẩn Du ăn mặc lại cho ngay ngắn, bảo cô chú ý hình tượng, như vậy cô nhất định sẽ bị dọa sợ, sau đó sẽ không chơi trò nguy hiểm này nữa.
Nhưng dù thế nào anh cũng không nói ra khỏi miệng được, anh muốn xem mánh lới nhỏ của cô, xem cô có thể chơi lớn thế nào, dám chơi đến trình độ nào, có thể xấu xa đến đâu..
Anh muốn sắm vai giáo viên tay chân luống cuống, để cô thực hiện được, để cô được như ý nguyện, chờ sau khi cô thỏa mãn..
Anh muốn đích thân để cô trải nghiệm kết quả của trò chơi nguy hiểm mà cô cậy là thông minh tự nhiên.
Sở Bỉnh Văn nheo mắt, nếu như lúc này Lý Cẩn Du ngẩng đầu, nhất định sẽ phát giác người đàn ông này có bao nhiêu đáng sợ, như vậy cô còn có cơ hội quay đầu bỏ chạy.
Nhưng cô đang vì việc Sở Bỉnh Văn có phản ứng với mình mà đắc ý dạt dào.
Sở Bỉnh Văn là thợ săn lão luyện, anh có đầy đủ sự kiên trì chờ con mồi bước vào bẫy.
Chỉ cần con thú nhỏ nhát gan nhạy cảm lại tràn đầy lòng hiếu kỳ này bước một chân đến, thì chỉ có thể rơi cả người vào bẫy, mặc anh cắn xé.
Chỉ có hai người ở phòng y tế.
Cách lần trước Lý Cẩn Du cả gan làm loạn lộ ngực đã qua gần một tháng, trong khoảng thời gian này Lý Cẩn Du đều cực kỳ vững vàng duy trì hình tượng học sinh ngoan của mình.