“Có muốn về nhà cho mi mi ăn không?” Hoài Kinh hỏi.
Hoài Kinh tới là để đón cô.
Hứa Tinh Không nghe vậy liền cài dây an toàn vào. Tay cô có chút lạnh, cô rụt vào trong tay áo, nói: “Không cần, sáng sớm đã để thức ăn ra ngoài cho nó rồi.”
Đuôi mày Hoài Kinh nhướng lên một cái, hỏi: “Dạo này thường xuyên tăng ca?”
Hiện tại công ty cũng không quá bận rộn.
“Ừ.” Hứa Tinh Khôn thản nhiên đáp một tiếng.
Cô cúi đầu, tóc vẫn cột ra sau nhưng đã có kiểu dáng hơn trước đây nhiều. Vài sợi tóc buông xuống má, tạo thành lớp bóng nhỏ trên gương mặt trắng ngần.
Hoài Kinh mím môi, khởi động xe, rồi nói: “Nếu có người làm khó em, em có thể nói với cấp trên của mình. Nhưng không thể nói trực tiếp, mà cần uyển chuyển một chút.”
Hứa Tinh Không mở to mắt quay đầu nhìn sang, Hoài Kinh đang đưa tay tắt đèn. Ngón tay thon dài nhấn công tắt nên được ánh đèn chiếu sáng, anh bỗng quay đầu lại, tắt đèn.
Trong suy nghĩ của cô, Hoài Kinh chỉ là bạn giường, nhưng cô cũng không quên, anh đồng thời còn là tổng giám đốc của tập đoàn IO.
Anh đang giúp cô.
“Cảm ơn.” Hứa Tinh Không nói.
Hoài Kinh cười, vừa điều khiển xe chuyển hướng vừa thản nhiên nói.
“Không cần khách sáo, anh chỉ không muốn em lãng phí thời giờ thuộc về anh lên công việc thôi.”
Hoài Kinh lái xe rất ổn định, chạy dọc theo quốc lộ ven biển, đi thẳng lên đỉnh núi phía sau khu biệt thự rồi dừng lại. Trên núi tối đen, bên trong xe mở nhạc, trước cửa sổ xe có chút ánh sáng.
Hứa Tinh Không nhìn Hoài Kinh một cái, Hoài Kinh nhìn cô cười, rồi đứng dậy xuống xe, sau đó mở cửa cho Hứa Tinh Không.
Vừa xuống, gió đêm lành lạnh đã thổi tới làm tóc Hứa Tinh Không hơi rối. Cô vén ra sau tai, đứng cạnh cửa xe nhìn ra xa xa, mắt dần trợn to.
Đây là ngọn núi phía sau Hạ Thành, đứng trên đỉnh có thể nhìn thấy toàn bộ Hạ Thành.
Ban đêm, Hạ Thành được ánh đèn bao phủ, như dung nham núi lửa, lại tựa như những ngôi sao phủ kín bầu trời.
Đứng trên cao nhìn về phía xa là điều làm người ta vui vẻ thoải mái nhất. Những phiền muộn mấy ngày nay của cũng bị xua tan rất nhiều. Hoài Kinh đứng trước xe, đưa lưng về phía cô, hai tay chống trên nắp xe, hình như cũng đang ngắm cảnh đêm nơi đây.
Dưới ánh đèn, bóng lưng anh như một bức tranh khảm vàng, trông càng cao to rộng lớn hơn. Đôi chân thon dài của anh bắt chéo, tư thế lười biếng tùy ý.
Ánh mắt Hứa Tinh Không khẽ động, trong xe đang phát một bài hát mà cô rất thích, “Xoáy nước”.
“Chúng ta tới đây làm gì vậy?” Hứa Tinh Không nhìn bóng lưng anh, hỏi.