⬅ Trước Tiếp ➡
 
Lúc Hứa Tinh Không bước ra thì Hoài Kinh đã thay quần áo xong. Anh mặc áo sơ mi và quần tây, đứng trước màn cửa sổ sát đất. Vóc người anh cao lớn, vai rộng mông hẹp, đôi chân thon dài thẳng tắp như bạch dương. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, tay trái giơ lên, tay phải đang xắn tay áo. Khớp xương ngón tay rõ ràng, đẹp khéo léo, tựa như trong suốt dưới ánh mặt trời.
 
Nghe phía sau có tiếng động, Hoài Kinh quay đầu lại. Cả người Hứa Tinh Không vẫn còn bủn rủn, nếu không có váy dài che khuất, có lẽ sẽ thấy được hai chân cô đang khẽ run.
 
“Tắm xong rồi à?” Hoài Kinh dịu giọng hỏi: “Anh có việc phải ra ngoài một chuyến, em có thể nghỉ ngơi ở đây, dì giúp việc sẽ chuẩn bị cơm trưa cho em.”
 
“Không cần.” Hứa Tinh Không lập tức cự tuyệt, rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, vừa dọn vừa nói: “Tôi cũng về luôn đây.”
 
Cô không thể nghỉ ngơi ở đây, càng không thể để cho dì giúp việc nhà anh làm cơm cho ăn, đối với cô, quan hệ của hai người họ chỉ là bạn giường, không phải là cô bị anh bao nuôi.
 
Trong quan hệ của hai người họ, cô tuyệt đối không thể yếu thế hơn đối phương.
 
Hoài Kinh cũng không để ý đến điều này, sau khi anh xắn tay áo xong, thì đưa cho Hứa Tinh Không một viên thuốc và một ly nước.
 
“Xin lỗi, tối qua và sáng nay anh không dùng biện pháp an toàn. Uống thuốc tránh thai có hại cho thân thể, sau này anh sẽ chú ý.” Hoài Kinh nói, “Còn về phương diện an toàn… Tối hôm qua em đã xem báo cáo kiểm tra sức khoẻ của anh rồi đấy.”
 
Hứa Tinh Không giương mắt nhìn Hoài Kinh đang cầm nước và thuốc, sau đó nhận lấy rồi uống ngay.
 
Kỳ thật cô không cần uống thuốc tránh thai, cô và Vương Thuấn Sinh kết hôn nhiều năm như vậy vẫn không có con, bây giờ có thể mang thai thì thật là kỳ tích.
 
Nhưng cô cũng không nhiều lời, nếu giải thích, biết đâu anh sẽ nghĩ là cô muốn sinh con cho anh.
 
Khi Hứa Tinh Không đi xuống lầu thì con mèo trắng từ từ đi tới chân cầu thang trước mặt, cái đầu tròn vo của nó ngẩng lên, đôi mắt xanh nhạt nhìn Hứa Tinh Không chằm chằm, rồi nhẹ nhàng kêu thành tiếng.
 
“Meo meo ~ “
 
Lòng Hứa Tinh Không mềm nhũn, khóe môi cong lên cười một cái, cô ngồi xổm xuống, đưa tay xoa xoa đầu con mèo nhỏ. Dường như con mèo nhỏ biết cô phải đi nên cọ cọ mặt và cái tai mềm mại vào lòng bàn tay cô, ánh mắt trông rất buồn.
 
“Thích mèo sao?”
 
Giọng nói từ trên thang truyền tới, tay Hứa Tinh Không khẽ động, con mèo trong tay cô ngẩng đầu nhìn cô một cái, cuối cùng ánh mắt cũng dời về phía cầu thang theo Hứa Tinh Không.
 
Hoài Kinh nhìn ánh mắt của một người một mèo, cảm thấy cả hai thật không có gì khác biệt. Anh đã mặc áo khoác âu phục vào, khí chất so với khi nãy lại tăng thêm một bậc, mỉm cười đi xuống lầu.
 
Hứa Tinh Không hoàn hồn, thu hồi tầm mắt, cô gật đầu, đứng lên đáp, “Ừ, muốn nuôi một con vật nhỏ.”
 
Từ trước đến nay Hứa Tinh Không luôn thích động vật nhỏ, nhưng cha mẹ Vương Thuấn Sinh không thích, cho nên cô chưa từng được nuôi.
 
“Vậy ôm về đi.” Hoài Kinh nhìn chăm chú con mèo nhỏ bên chân, nhẹ nhàng nói một câu.
 
Hứa Tinh Không hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Hoài Kinh.
 
Hoài Kinh tựa người trên tay vịn cầu thang, cười nói với Hứa Tinh Không: “Anh không nuôi được, thường ngày đều do dì giúp việc chăm sóc. Nó không thân với anh nhưng lại rất có duyên với em.”
 
⬅ Trước Tiếp ➡