⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày mưa ở vườn công nghệ Cao Tân, trên đoạn đường trước cửa tắc đến nỗi có thể gọi là chật như nêm cối.
Đợi khoảng năm sáu phút, anh thoáng nhìn ra trước thì thấy một bóng dáng cao gầy chạy ra.
Áo ba lỗ, áo sơ mi áo ngoài, mặc một chiếc quần tây thoải mái và đi g͙iày vải, tɾong tay còn ôm một bó hoa, bó hoa lớn màu cam, dưới sắc trời âm u lại có vẻ tươi đẹp bắt mắt.
Diệp Thanh Đường có một giây hối hận, vì quyến rũ đàn ông mà mình hơi liều mạng quá.
Cả người cô bị mưa giội cho ướt sũng, nước cũng vào g͙iày.
Cô dùng một tay chắn ở trước mặt, nhón chân nhìn ra xa, muốn tìm được chiếc 668 kia từ tɾong một biển xe đang bật đèn xin đường kia.
Tìm kiếm một vòng, ánh mắt chợt dừng lại.
Không nhìn thấy anh bước xuống từ chiếc xe nào, bóng dáng lẻ loi cao ngất ấy, tựa như xuấthiện tɾong màn mưa xám trắng ấy từ hư không.
Diệp Thanh Đường vẫy vẫy tay.
Bước chân của người dưới ô cũng nhanh hơn.
Chiếc ô màu tối được che đến trước một bước, sau đó tay anh khẽ đặt lên vai cô, nhẹ kéo đến trước mặt anh.
Bị nước mưa xối cho rét run nên lúc này đây, cô cảm nhận được rõ cảm giác ấm áp khi bàn tay chạm vào.
Nước mưa đập vào trên đỉnh ô tạo ra tiếng vang giòn giã.
Diệp Thanh Đường ngửi được sự ẩm ướt tɾong hơi thở, pha trộn tɾong đó là một mùi hương đăng đắng.
Cô đưa ra bó hoa được gói bằng giấy bó màu xanh đậm mềm mỏng, đang bó lấy đám hoa hồng ra, sau đó ngửa đầu cười nói “Thầy Ứng, lại gặp mặt rồi.”
Ứng Như Ký cúi đầu nhìn hoa tɾong tay cô “Cho tôi?”
“Không thì ai?”
Hình như Ứng Như Ký cảm thấy buồn cười, kéo nhẹ cô một phen, ý bảo cô nhanh chóng đi về trước.
“Anh không cần?”
“Cô cứ ôm trước đi, lên xe rồi nói.”
Tiếng mưa rơi quá lớn, bọn họ nói chuyện mà cũng tốn sức.
Nước mưa ập xuống mặt đường, bắn lên bọt nước màu trắng, dù chiếc ô rấtlớn, thừa sức che đủ cho hai người, nhưng Ứng Như Ký vẫn cứ rấtga lăng lịch sự mà nghiêng hơn nửa về bên của cô.
Đến cạnh xe, một tay Ứng Như Ký cầm ô, một tay kéo cửa ghế phụ ra.
Diệp Thanh Đường giẫm lên bàn đạp khom lưng chui vào tɾong xe, Ứng Như Ký lui về sau nửa bước, vươn tay về phía cô.
Cô load não một chốc, sau đó mới đưa bó hoa ra.
Khẽ đóng cửa ghế phụ lại, Ứng Như Ký lại kéo cửa ghế sau ra.
Bó hoa bị mưa giội cho ướt kia, được anh đặt ổn thỏa trên hàng ghế sau bằng da thật.
Diệp Thanh Đường không khỏi bật cười, thầm nghĩ dáng vẻ giả bộ này của mình, suy cho cùng thì anh vẫn phải chịu thua mà thôi.
Ứng Như Ký cụp ô rồi lên xe, khởi động xe, thuận tay chỉnh độ ấm điều hòa tɾong xe lên cao.
Cần gạt nước giống y như chiếc gậy phát sáng điên cuồng múa may của fans tɾong buổi biểu diễn, quét ra một vùng rõ ràng, nhưng rồi lại lập tức bị nước mưa xối cho thành một mảng mơ hồ.
Ứng Như Ký đảo đi đảo lại hướng đèn, tiến vào đường xe chạy bên trái.
Trước sau đều là xe, họ phải dùng tốc độ con rùa để ra khỏi khu vực này.
Nơi gió lùa thổi ra luồng không khí ấm áp, hơi nước bốc lên khiến Diệp Thanh Đường đang rùng mình bị ngứa mũi, không nhịn được mà quay đầu đi chỗ khác, bàn tay che miệng lại rồi hắt xì một cái.
Cô đặt chiếc túi vải đã ướt một nửa lên đùi, lấy từ bên tɾong ra tờ giấy ướt tiện mang the0.
Một chiếc áo khoác bị ném đến chỗ cô.
Chiếc áo khoác blazer màu xám, chất liệu rồi kiểu dáng đều rấtcao cấp, khô ráo, còn kèm the0 một mùi đắng giống như mùi cà phê, không khác với trên người Ứng Như Ký lắm.
Diệp Thanh Đường lau sach tay, không chút xấu hổ mà nhặt rồi phủ lên người, đã vậy còn vùi hai tay vào.
Tay áo dài hơn mất một đoạn, nhưng bởi vì không phải kiểu dáng vai vuông, cho nên mặc ở trên người cô có vẻ như đang mặc the0 style oversize.
⬅ Trước Tiếp ➡