⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Cảnh Tuyên đã quyết định đi bí cảnh Thiên Nguyên đương nhiên sẽ không chậm trễ thời gian ở tɾong Sinh Tử Cảnh nữa. Nàng có dự cảm, lần này đi bí cảnh Thiên Nguyên nhất định sẽ thu hoạch càng nhiều, đặc biệt là lôi kiếp chuẩn bị cho người có căn Lôi Linh, có lẽ điều này sẽ làm cho nàng tiến giai lên kỳ Hóa Thần
Dương Cảnh Tuyên bị bốn nam nhân lăn lộn suốt một buổi tối, nàng hung hăng trừng mắt nhìn bọn họ một cái, cho dù nàng là một tu ͼhân, không cần ăn cơm không cần ngủ nhưng mà làm chuyện này liên tục nàng cũng sẽ mệt mỏi
“Cảnh Tuyên, chúng ta từ Sinh Tử Cảnh đi bí cảnh Thiên Nguyên cũng mất ba bốn ngày, đến lúc đó chúng ta tới thành Thiên Sơn nghỉ ngơi một ngày, lúc phi hành pháp khí nàng cũng có thể nghỉ ngơi.” Thuật Giáp Thế Kỳ cười híp mắt nói, thành Thiên Sơn là một thành trì cực kỳ lớn, tuy rằng không thuộc về thế gia Thuật Giáp quản lý, nhưng hắn đã từng đi qua nơi đó, đối với nơi đó cũng cực kỳ quen thuộc, hắn có thể là người hiểu rõ Thươռg Tinh nhất tɾong mấy nam nhân này.
“Thành Thiên Sơn?” Dương Cảnh Tuyên vốn không muốn nghỉ ngơi giữa chừng, sau khi nghe được thành Thiên Sơn liền cong khóe miệng, thành Thiên Sơn... Không phải là nơi dừng ͼhân của phái Chu Tước sao, mà Đông Môn Mậu Lâm không phải là trưởng lão của phái Chu Tước sao Ha ha, nếu là như vậy nàng sẽ đến đó xem một chút, nói không chừng còn có thể nhìn thấy nữ chính
Bây giờ Dương Cảnh Tuyên cũng không biết chuyện nàng vừa mới nghĩ đến thật sự xảy ra, nàng khí thế bừng bừng cùng bốn nam nhân của nàng đi về phía thành Thiên Sơn. Thời gian bay đến đó là hai ngày, tɾong thời gian đó, Dương Cảnh Tuyên ở trên pháp khí phi hành hưởng thụ sự hầu hạ của bốn nam nhân, quả thực là sung sướng như tiên. Đương nhiên cũng vì hạnh phúc sinh hoạt bạn lữ về sau của mình, mấy nam nhân này đều là cam tâm tình nguyện...
“Chúng ta tới rồi ” Dương Cảnh Tuyên đi xuống pháp khí phi hành, ngẩng đầu nhìn tường thành khổng lồ cao ngất, trước cửa chính tre0 một bảng hiệu thật to, bảng hiệu là dùng ngọc thạch tốt điêu khắc, phía trên khắc chữ rồng bay phượng múa, dùng bút pháp vô cùng khí thế viết Thành Thiên Sơn.
Trước cửa thành vẫn có thủ vệ thu phí vào thành, nhưng mà hắn ta cảm giác được khí thế của Thích Dụ Huyên cùng Cơ Tuấn Tịch là kỳ Đại Thừa liền run rẩy cung kính nghênh đón đoàn người của bọn họ đi vào. Quả nhiên, giới tu ͼhân vẫn là nơi thực lực quyết định tất cả, thấy được một màn như vậy, Dương Cảnh Tuyên càng thêm kiên định về quyết tâm tu luyện của mình.
Tiến vào thành Thiên Sơn càng thêm náo nhiệt, không hổ là thành trì lớn của giới tu ͼhân, bên tɾong người đến người đi, còn có rấtnhiều tu sĩ kỳ Nguyên Anh, kỳ Hóa thần đi dạo trên đường. Lúc đi dạo đến trung tâm thành trì, Dương Cảnh Tuyên phát hiện nơi này còn có người đi đường bày sạp bán hàng trên vỉa hè cực kỳ náo nhiệt, đương nhiên, có thể nhặt được của hời phải xem được đôi mắt của người đó lợi hại như thế nào
“Nơi này cũng giống như thành Thuật Giáp vô cùng náo nhiệt ” Dương Cảnh Tuyên rấthưng phấn nhìn khắp nơi, thời gian nàng ở giới tu ͼhân rấtít, ngoại trừ môn phái nàng cũng không đi được bao nhiêu nơi, thành trì duy nhất nàng từng tới chính là thành Thuật Giáp, đương nhiên những nơi nguy hiểm nàng cũng đã từng đi qua được mấy nơi
“Nơi này có quy mô giống với thành Thuật Giáp, cũng cực kỳ náo nhiệt. Cảnh Tuyên, nàng đi dạo một vòng xem có cái gì mình thí¢h không, chúng ta mua cho nàng ” Đi ra ở bên ngoài, người nói chuyện nhiều nhất là Thuật Giáp Thế Kỳ, bởi vì những nam nhân khác cũng không hiểu biết gì nhiều về bên ngoài.
⬅ Trước Tiếp ➡