Tạm thời không đề cập đến chuyện xảy ra bên phía của Dương Cảnh Tuyên. Ngay tɾong khoảng thời gian này, phái Thươռg Tinh đã xảy ra rấtnhiều chuyện, ví dụ như sư tỷ Cúc Nhược Thủy phát hiện bạn lữ song tu của mình là Bá Thiên Vận gần đây có chút không thí¢h hợp.
Trước kia hai người đã không thấy ân ái, bây giờ chỉ có thể nhìn thấy hắn ta thường xuyên đứng một mình yên lặng trầm tư, thậm chí hắn ta không muốn cùng nàng ta phát sinh bất cứ tiếp xúc thân mật nào. Cúc Nhược Thủy cảm thấy vô cùng kỳ quái cho nên nàng ta chuẩn bị ở một bên quan sát gần đây hắn ta có chỗ nào không đúng.
Vừa quan sát mấy ngày đã phát hiện ra một sự việc lớn, hôm nay nàng ta thấy được Bá Thiên Vận cùng một nữ tu sĩ nhìn qua giống như là một đệ tử ngoại môn đứng cùng một chỗ tình chàng ý thiếp. Nữ tu sĩ này nhìn qua còn nhu nhược hơn nàng ta rấtnhiều, thân thể kia giống như không xương dựa vào trên người của Bá Thiên Vận, rấtnhiều nam nhân đều sẽ bị nữ nhân như vậy mê hoặc đến mụ mị đầu óc.
Gần trăm năm tình nghĩa lại không bằng một thân thể nhu nhược của nữ nhân, thật buồn cười
Cúc Nhược Thủy cười lạnh một tiếng, sau đó quay đầu rời đi, ở trước mặt mọi người nàng ta không muốn làm ra chuyện gì quá khích, cho dù toàn bộ môn phái đều biết nam nhân của Cúc Nhược Thủy phản bội nàng ta, nhưng nàng ta cũng cần duy trì thái độ cùng tôn nghiêm của mình
Nhưng mà loại nam nhân này… Cho nàng ta nàng ta cũng không cần, buông tha hắn ta thì lại không cam lòng, cho nên, hủy diệt tất cả đi
Đợi đến khi Bá Thiên Vận trở lại phòng của hai người, Cúc Nhược Thủy bưng một chén trà đi đến, sau đó ôn nhu kêu một tiếng “Phu quân, uống chút linh trà ta mới pha đi, uống rấtngon đó.”
Trong ánh mắt của Cúc Nhược Thủy lóe lên một tia độc ác, quả thật uống rấtngon, chỉ là… Đồ uống ngon lại chưa ¢hắc dùng tốt, đồ vật đẹp chưa ¢hắc lại không có độc đâu…
Bá Thiên Vận tɾong lòng đương nhiên sẽ không nghĩ đến bạn lữ song tu đã phát hiện hắn ta ngɵạı tình với người khác, lại càng không nghĩ đến người vẫn luôn dịu dàng như vậy sẽ mưu hại chính mình. Hắn ta rấttự nhiên tiếp nhận linh trà mà Cúc Nhược thủy đưa cho, sau đó chậm rãi uống mấy ngụm, hơn nữa còn mở miệng khen “Nước nấu linh trà lần này uống rấtngon…”
Chỉ là nói được một nửa hắn ta chậm rãi cảm giác thân thể của mình không còn cảm giác gì nữa, nhất thời hắn ta trợn mắt trừng nhìn Cúc Nhược Thủy, tɾong miệng nói từng chữ đứt đoạn “Ngươi… Đây là… Có ý gì? ”
“Có ý gì? Ngươi nói ta có ý gì? Ngươi nghĩ ta không biết gì sao? Lúc cùng nữ nhân nhu nhược kia tình chàng ý thiếp dựa vào nhau sao không nghĩ đến ta có ý tứ gì?” Cúc Nhược Thủy cũng không cùng hắn ta nhiều lời, trực tiếp cười lạnh một tiếng, rút pháp khí tùy thân mà nàng ta hay mang trên người kề lên cổ của Bá Thiên Vận.
“Ta… Không có… Nàng tin ta đi… Ta… Không cần như vậy… Chúng ta… Ngồi lại nói chuyện đi…” Bá Thiên Vận thấy Cúc Nhược Thủy đặt pháp khít ở trên cổ mình, nhất thời có chút luống cuống, hắn ta cho rằng Cúc Nhược Thủy chỉ muốn cho mình một bài học nho nhỏ mà thôi, không nghĩ tới nàng ta lại muốn mạng của mình
“Ta với ngươi không có gì để nói cả, đi xuống dưới kia cùng muội muội nhu nhược của người mà nói chuyện đi, ta sẽ sớm đưa nàng ta đến bầu bạn với ngươi ” Cúc Nhược Thủy lại đâm pháp khí của mình vào tɾong cổ của Bá Thiên Vận sâu hơn một chút.
“Môn phái… Không được… Tự mình… Tranh đâύ chém giết… Ngươi đây là… Phạm vào môn quy… Ngươi muốn… Bị đưa đi… Chấp Pháp Đường sao ” Bá Thiên Vận dựa vào một tia sức lực cuối cùng mà lớn tiếng rống lên.