⬅ Trước Tiếp ➡
Cảm giác được bên tɾong huyệt nhỏ của Dương Cảnh Tuyên co rút, tốc độ của hắn ta càng ngày càng nhanh, Thích Dụ Huyên biết Dương Cảnh Tuyên muốn cao trào, hắn ta càng tăng nhanh tốc độ, cả người đè lên trên người của nàng, dùng miệng mút tiểu anh đào phấn nộn, tham lam mút lấy đầṳ vú màu hồng phấn đang cương lên, đầu lưỡi quấn quýt không ngừng liếm láp như là muốn nuốt nhũ hoa vào miệng, hai tay của hắn ta nặng̝ nề xoa nắn, thỉnh thoảng làm cho bầu ngực biến dạng thành nhiều hình dáng khác nhaụ..
“A... A ha... Thật thoải mái... Ta không được rồi... Muốn ra... A a...” Đầṳ vú của Dương Cảnh Tuyên bị Thích Dụ Huyên dùng miệng nhẹ nhàng gặm cắn, huyệt nhỏ phía dưới cũng bị cây gậy thịt lớn của Thích Dụ Huyên hung hăng đâm chọc cắm vào rút ra, trên người nàng còn có những đôi tay của nam nhân khác đang vuốt ve. Hai tay của Lam Dĩ Hành và Thuật Giáp Thế Kỳ không ngừng du ngoạn trên thân thể nàng nhẹ nhàng vuốt ve, Cơ Tuấn Tịch cũng dùng hàm răng gặm cắn cần cổ mềm mại của nàng.
“A... Thao chết nàng... Thật thoải mái... Chủ nhân kẹp côn thịt của ta thật thoải mái... Thật chặt... Bên tɾong thật nhiều nước... Chủ nhân... Ta có phải làm cho nàng rấtthoải mái không... Nàng chảy thật nhiều nước...” Thích Dụ Huyên dùng côn thịt của mình hung hăng cọ sát vào tiểu huyệt mềm mại của Dương Cảnh Tuyên, mỗi một lần nhấp đều va chạm vào sâu bên tɾong hoa huyệt.
“Cảnh Tuyên… Giúp ta liếm một chút… Thật khó chịu… Ta nhịn không được…” Thuật Giáp Thế Kỳ bắt được cơ hội, đưa đại nhục bổng đã sưng đỏ cứng rắn còn bốc hơi nóng của mình đến bên miệng của Dương Cảnh Tuyên.
Nhìn thấy côn thịt của Thuật Giáp Thế Kỳ trở nên khủng bố như thế, nhưng Dương Cảnh Tuyên vẫn mở miệng ngậm cây gậy thịt khổng lồ kia vào tɾong miệng mình. Bởi vì côn thịt thật sự quá mức thô to cho nên miệng của Dương Cảnh Tuyên đã căng phồng lên như hai cái bánh bao nhỏ làm nàng có chút khó chịụ Thuật Giáp Thế Kỳ đã không đè nén được du͙c vọng của mình nữa, gấp gáp cắm vào rút ra tɾong miệng nhỏ của Dương Cảnh Tuyên.
“A… Thật sướng… Cảnh Tuyên… Dùng đầu lưỡi liếm nơi đó… Ha… Thật thoải mái… Cái miệng nhỏ nhắn của Cảnh Tuyên mút côn thịt của ta thật thoải mái… A…” Côn thịt của Thuật Giáp Thế Kỳ bị Dương Cảnh Tuyên ngậm tɾong miệng, cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng và đầu lưỡi mềm mại tɾong miệng của Dương Cảnh Tuyên, Thuật Giáp Thế Kỳ cực kỳ kích động, miệng không ngừng phát ra âm thanh rên ɾỉ.
Miệng nhỏ chứa côn thịt của Thuật Giáp Thế Kỳ, phía dưới được côn thịt của Thích Dụ Huyên thao lộng, hai tay của Dương Cảnh Tuyên cũng không được rảnh rỗi, Lam Dĩ Hành cùng Cơ Tuấn Tịch không nắm bắt cơ hội tốt đành phải một người bắt lấy một tay của Dương Cảnh Tuyên.
Đưa bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng đặt ở trên côn thịt nóng bỏng của mình, Lam Dĩ Hành cùng Cơ Tuấn Tịch cảm giác được nhiệt độ lạnh lẽo của bàn tay nhỏ bé đều thoải mái hừ một tiếng, gắt gao nắm lấy tay nàng cầm côn thịt của mình, sau đó hai người bắt đầu dùng tay của nàng mà vuốt ve côn thịt.
Côn thịt của Thích Dụ Huyên ở tɾong lỗ nhỏ của Dương Cảnh Tuyên cắm vào rút ra, có lúc dùng sức quá ma͙nh cắm vào làm cho môi âm hộ càng thêm mút chặt lấy côn thịt. Hắn ta cũng không vội cắm vào mà dùng côn thịt đưa đẩy môi âm hộ cùng tiểu hạch, sau đó lại nhanh chóng điên cuồng cắm vào miệng tử cung, từng chút quấy rối hoa huyệt phấn nộn mẫn cảm của Dương Cảnh Tuyên. Bây giờ hắn ta đã không chịu nổi bắt đầu điên cuồng cắm vào huyệt nhỏ mấy chục cái, tốc độ cuồng dã kia khiến cho thân thể của Dương Cảnh Tuyên run rẩy không thôi.
Bởi vì tɾong miệng còn đang ngậm côn thịt của Thuật Giáp Thế Kỳ cho nên Dương Cảnh Tuyên rên ɾỉ không thành lời, nàng đành phải rên ɾỉ ưm ưm a a ở tɾong miệng. Không có âm thanh rên ɾỉ của Dương Cảnh Tuyên trợ hứng, bốn nam nhân đều làm đến khí thế ngất trời…
⬅ Trước Tiếp ➡