Thích Dụ Huyên kiêu căng ngạo mạn đi vào nơi giam giữ ba người Lam Dĩ Hành, Thuật Giáp Thế Kỳ và Cơ Tuấn Tịch, tuy rằng bản thân đang ở địa lao nhưng nhìn qua ba người đều cực kỳ anh tuấn sach sẽ. Thích Dụ Huyên bĩu môi, hắn cực kỳ ghen tị khi bên cạnh chủ nhân tồn tại những người chướng mắt này, nhưng nếu bọn hắn xảy ra chuyện gì, chủ nhân nhất định sẽ vô cùng thươռg tâm, cho nên hắn chỉ muốn đả kích bọn họ một chút, sẽ không làm ra chuyện gì khác
“Hóa ra các ngươi chính là ba nam nhân khác của chủ nhân, nhìn cũng chẳng ra sao cả, người nào tu vi cũng thấp như vậy, cũng không anh tuấn xinh đẹp bằng ta, bây giờ còn bị ta nhốt lại, một chút cũng không xứng với chủ nhân ” Thích Dụ Huyên cực kỳ khinh thường liếc nhìn ba người bọn họ một cái, mở miệng là nói những lời khinh miệt làm ba nam nhân đồng loạt nhíu mày.
Tuy rằng lúc ban đầu Lam Dĩ Hành cùng Thuật Giáp Thế Kỳ đều không thí¢h người mới gia nhập là Cơ Tuấn Tịch, nhưng so sánh với Thích Dụ Huyên, bọn họ cảm thấy Cơ Tuấn Tịch đều tốt hơn. Bây giờ ba người bọn họ hẳn là đứng về cùng một chiến tuyến đối phó với Hắc Long vô sỉ này
“Sư muội đâu, có phải ngươi đã ép buộc gì muội ấy rồi không? Muội ấy nhất định sẽ không thí¢h ngươi trước, ¢hắc chắn là ngươi làm chuyện gì đó không tốt, ngươi mau thả muội ấy ra ” Lam Dĩ Hành sặcgiọng nói, hắn tỏ thái độ ℭường ngạnh như vậy cũng là bởi vì nghe được Thích Dụ Huyên gọi Dương Cảnh Tuyên là chủ nhân, ở dưới tình huống không ¢hắc chắn, hắn sẽ không xúc động như vậy.
“Ỷ vào tu vi của mình cao mà có thái độ này, ở tɾong lòng của Cảnh Tuyên, chẳng lẽ ba người chúng ta không sánh bằng một mình ngươi?” Thuật Giáp Thế Kỳ rấtbình tĩnh nói, nhưng lời nói tɾong miệng của hắn quả thật làm cho Thích Dụ Huyên có chút không thoải mái.
hắn đương nhiên biết tɾong lòng của chủ nhân hắn không quan trọng bằng ba người bọn họ. Nếu hắn quan trọng hơn ba người bọn họ, hắn đã sớm giết bọn họ rồi, tới nơi này nói nhảm với bọn họ làm gì?
Thấy vẻ mặt của Thích Dụ Huyên như bị nghẹn, ba nam nhân đều hô to hai chữ sảng khoái ở tɾong lòng, ai bảo hắn vừa mới tới đây đã mở miệng trào phúng như vậy chứ
“Dù sao về sau các ngươi cũng phải gọi ta là đại ca, bởi vì bất luận là tuổi tác tu vi hay là lịch duyệt của ta đều là lớn nhất. Nếu không phải bởi vì chủ nhân thí¢h các ngươi, ta sớm ném các ngươi cho Thị Huyết Đằng rồi ”
Nghe được ba chữ Thị Huyết Đằng, Lam Dĩ Hành, Thuật Giáp Thế Kỳ cùng Cơ Tuấn Tịch đều không hẹn mà cùng hướng về phía Thích Dụ Huyên với cái nhìn không tốt cho lắm. Thị Huyết Đằng, vừa nghe tên liền biết đó là một loại thực vật vô cùng âm ngoan xảo trá, trên thực tế, loại thực vật này quả thật giống như tên của nó, không dễ trêu chọc.
Thị Huyết Đằng đều tụ tập cùng một chỗ với nhau, cành cây cứng cỏi, pháp khí chém không đứt, lửa đốt cũng không cháy, tóm lại là có tu sĩ nào gặp được thực vật này đều sẽ chết. Yêu tu kỳ Đại Thừa giống như Cơ Tuấn Tịch đi vào cũng không có kết quả tốt gì, xem ra Hắc Long vô sỉ này rấtmuốn bọn họ chết
Bốn nam nhân đến tột cùng ai cũng không phụcai, coi như Thích Dụ Huyền có tu vi cao nhất cũng không có cách nào làm gì được bọn họ, suy cho cùng bọn họ đều là nam nhân của chủ nhân, hắn cũng chỉ có thể thả bọn họ ra. Bốn nam nhân đi tới chỗ Dương Cảnh Tuyên bế quan, yên lặng mà bảo vệ cho nàng.
Chờ Dương Cảnh Tuyên tiến vào đầu kỳ Nguyên Anh, nàng vừa mới mở mắt đã nhìn thấy Thích Dụ Huyên, Lam Dĩ Hành, Thuật Giáp Thế Kỳ, Cơ Tuấn Tịch bốn nam nhân anh tuấn tiêu sái đều đang chăm chú nhìn vào mình. Dương Cảnh Tuyên cũng không thẹn thùng, mỉm cười với bọn họ.
“Ta đã tiến vào giai đoạn đầu của kỳ Nguyên Anh rồi, các ngươi đến đây để chúc mừng ta sao?”