⬅ Trước Tiếp ➡
“Cảnh Tuyên, vì sao ta truyền âm cho nàng đều không thấy hồi âm, ta còn tưởng rằng nàng đã xảy ra chuyện gì rồi ” Thuật Giáp Thế Kỳ nhìn Dương Cảnh Tuyên bình yên vô sự, tâm trạng khẩn trương cuối cùng cũng thả lỏng, nhưng hắn lại có chút không thoải mái, nàng vì sư huynh của mình cho nên mới không trả lời truyền âm của hắn sao?
“Khoảng thời gian trước quả thật đã xảy ra một chút chuyện nhưng bây giờ thì tốt rồi, truyền âm chứa Thạch Càn Khôn của chàng bị ta đánh mất, cho nên vẫn luôn không liên lạc với chàng, hại chàng lo lắng như vậy…Thế Kỳ, thực xin lỗi ” Dương Cảnh Tuyên cảm thấy có lỗi với hắn, nàng có thể nghe ra được sự lo lắng tɾong lời nói của Thuật Giáp Thế Kỳ.
“Hừ, ngay cả sư muội gặp nguy hiểm cũng không biết, bây giờ lại mang the0 khẩu khí trách cứ đến hỏi những điều này hình như có chút không hay lắm đâu ” Lam Dĩ Hành đứng ở một bên nói.
Thuật Giáp Thế Kỳ nghe được Dương Cảnh Tuyên vào khoảng thời gian trước đã gặp nguy hiểm, hắn có chút lo lắng nhìn Dương Cảnh Tuyên “Cảnh Tuyên, hiện tại nàng không sao chứ?”
“Không sao, ta không có bị thươռg tổn gì, chàng đừng lo lắng ”
Nghe Dương Cảnh Tuyên nói như vậy, Thuật Giáp Thế Kỳ rốt cuộc cũng yên tâm, ba người đi tới phòng của Dương Cảnh Tuyên. Dương Cảnh Tuyên rót cho Thuật Giáp Thế Kỳ và Lam Dĩ Hành một chén linh trà, sau đó ba người ngồi ở đó bắt đầu nói chuyện phiếm…
“Vị tiền bối Thuật Giáp Thế Kỳ này, ngươi đã tìm được sư muội rồi còn chưa đi. Ngươi còn có chuyện gì khác sao?”
Bởi vì tu vi của Thuật Giáp Thế Kỳ là kỳ Hóa Thần, cho nên người mới đến kỳ Nguyên Anh như Lam Dĩ Hành vẫn muốn gọi Thuật Giáp Thế Kỳ là tiền bối, ý tứ tɾong những lời nói này của hắn ta chính là không có việc gì thì ngươi có thể cút, vẫn ngồi ở chỗ này làm gì
“Cũng không có chuyện gì khác, chỉ là nhớ Cảnh Tuyên, muốn ở lại đây cùng Cảnh Tuyên một thời gian. Cảnh Tuyên, nàng có nhớ ta không?” Thuật Giáp Thế Kỳ đột nhiên nhìn Dương Cảnh Tuyên, muốn có được đáp án của nàng.
“Ha ha… Nhớ chứ…” Dương Cảnh Tuyên nhìn ánh mắt nóng bỏng của Thuật Giáp Thế Kỳ, đành phải cười ha ha nói nàng nhớ hắn. Vừa mới nói xong, nàng đã cảm giác được khí lạnh phát ra từ Lam Dĩ Hành đang ở bên cạnh mình...
“Không biết vị tiền bối Thuật Giáp Thế Kỳ cùng sư muội của ta có quan hệ gì? Nói chuyện mập mờ như vậy hình như không tốt cho lắm ” Lam Dĩ Hành đặc biệt ℭường điệu hai chữ ‘của ta’ càng thêm nghiêm trọng.
“Ha ha, nếu ngươi đã là sư huynh của Cảnh Tuyên, vậy ngươi cũng coi như là trưởng bối của nàng rồi. Thật ra ta vẫn luôn muốn Cảnh Tuyên làm bạn lữ song tu của ta nhưng Cảnh Tuyên vẫn luôn không đáp ứng, ta nghĩ ta cố gắng một chút vẫn có thể ôm được mỹ nhân về ” Thuật Giáp Thế Kỳ đương nhiên không ngốc, hắn cũng thêm ngữ điệu vào bốn chữ ‘trưởng bối của nàng’.
“Ha ha, ta đoán là không có khả năng đó, bởi vì sư muội mới chính là bạn lữ song tu sau này của ta ” Lam Dĩ Hành trừng mắt nhìn Thuật Giáp Thế Kỳ.
“Là của ta ”
Dương Cảnh Tuyên lau mồ hôi lạnh trên trán, có thể tránh nàng ra một chút được không?
Nàng có loại cảm giác chiến hỏa lập tức sẽ lan tràn đến trên người nàng
Quả nhiên
“Cảnh Tuyên/Sư muội Nàng/Muội chọn ai làm bạn lữ song tu của mình?” Lam Dĩ Hành cùng Thuật Giáp Thế Kỳ trăm miệng một lời nói.
“Cái này… Ta có thể chọn cả hai không?” Dương Cảnh Tuyên yếu ớt nói.
“Ta là chính cung Người khác chỉ có thể ở dưới ta mà thôi ” Lam Dĩ Hành tuyên bố chủ quyền của mình, từ đầu hắn ta đã nhìn ra được một sự thật là Dương Cảnh Tuyên không thể chỉ có một nam nhân là mình, vì thế mục tiêu của hắn ta chính là muốn có một địa vị chính cung không thể thay thế…
“Ta mới là chính cung ”
⬅ Trước Tiếp ➡