⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi ân ái, Lam Dĩ Hành ôm Dương Cảnh Tuyên, hai người an tĩnh nằm ở trên giường, Lam Dĩ Hành xoa tóc của nàng “Lúc ở trên đường, ta nghe sư muội nói muốn đi Sinh Tử Cảnh?”
Dương Cảnh Tuyên thở dài nói “Đúng vậy, ta cảm thấy tu vi của mình thật sự là quá thấp, hơn nữa nếu như ta không đi… Ta sợ Thạc Kiêu Vũ sẽ đến phái Thươռg Tinh tìm mình…”
“Sư muội chuẩn bị xử lý chuyện của Ma Tôn như thế nào?” Lam Dĩ Hành có chút lo lắng hỏi, bởi vì Ma Tôn nhìn qua không phải là người dễ dàng buông tha cho nàng như vậy. Gã bá đạo ích kỷ tàn độc nhưng đối xử với Dương Cảnh Tuyên lại thâm tình cùng cưng chiềụ Người như vậy một khi đã yêu, tuyệt đối không có khả năng buông tay
"Sư huynh… Thực xin lỗi, muội vẫn còn có chút thí¢h hắn. Cho dù đã khôi phụctrí nhớ nhưng mấy tháng ở chung đó, hắn đối xử rấttốt với ta, ta vẫn không quên được hắn. Huynh có cảm thấy ta rấtđa tình không?” Dương Cảnh Tuyên nhìn Lam Dĩ Hành, bây giờ nàng đã có ba nam nhân, cả ba người đều không phải là loại người dễ dàng từ bỏ người mà mình thí¢h. Nàng sẽ làm công tác tư tưởng cho sư huynh trước, chuyện sau đó từ từ giải quyết
“Sư muội, ta rấtvui vì muội có thể thẳng thắn như thế, nhưng ta thật sự rấtbuồn. Muội là đang ép ta, muốn ta thừa nhận chuyện cùng người khác cùng sở hữu muội sao?” Trong lòng của Lam Dĩ Hành chua xót, hắn ta nghĩ đến sư muội sau này sẽ làm nũng với người khác, ngủ tɾong lòng người khác, tɾong lòng hắn ta thật sự rấtđau khổ. Nhưng nghĩ lại, mị lực của sư muội lớn như vậy, không phải một mình hắn ta có thể bảo vệ nàng chu toàn, nếu như… Ma Tôn không buông tay, hắn ta cũng chỉ có thể thỏa hiệp.
"Sư huynh… Còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không, nếu không có huynh, ta sẽ không có cách nào vào được phái Thươռg Tinh bái sư phụ làm thầy. Huynh và ta là đồng môn mười mấy năm, tɾong khoảng thời gian đó huynh luôn chăm sóc ta. Sư huynh ôn nhu như vậy, thật sự là người rấtquan trọng đối với ta.”
Dương Cảnh Tuyên có chút yếu ớt nhìn Lam Dĩ Hành, nàng biết hắn ta nhất định sẽ đồng ý. Nếu kiếp trước hắn ta yêu Tô Thanh Yên như vậy, kiếp này cũng sẽ yêu nàng như thế, bất luận nàng làm sai cái gì vẫn sẽ yêu nàng, người nàng ghét hắn ta cũng phải ghét, thứ nàng thí¢h hắn ta cũng phải thí¢h, nàng muốn nam nhân nào, hắn ta cũng phải chấp nhận bọn họ
“Sư muội… Ta vĩnh viễn sẽ đứng ở phía sau muội, chỉ cần muội phải nhớ kỹ, bất cứ lúc nào cũng không được quên ta đứng ở ngay phía sau muội ”
Nghe được lời hứa hẹn của Lam Dĩ Hành, Dương Cảnh Tuyên vui vẻ mỉm cười.
Mà cung đïện Ma Tôn bên kia đã là một mảnh hỗn độn, tất cả trân bảo tɾong phòng đều bị linh khí ma͙nh mẽ của Thạc Kiêu Vũ phá tan thành từng mảnh nhỏ. Căn phòng vốn ấm áp của hai người trở nên tan tác, tɾong mắt của Thạc Kiêu Vũ tràn đầy thươռg tâm.
“Tại sao Tại sao ta đối với nàng tốt như vậy mà nàng vẫn phải đi Cảnh Tuyên ” Thạc Kiêu Vũ đang chuẩn bị lao ra ngoài đi đến phái Thươռg Tinh tìm người, đột nhiên nhớ tới truyền âm mà Dương Cảnh Tuyên đã để lại.
“Có bao nhiêu từ ngữ ở tɾong lòng lại không biết nên biểu đạt như thế nào, ta nhớ lại chuyện trước kia rồi. Bây giờ ta không biết có nên tha thứ cho chuyện mà chàng đã làm hay không, ta cần bình tĩnh một đoạn thời gian, phu quân… Không nghĩ đây là lần cuối cùng ta gọi chàng là phu quân, cầu xin chàng không cần vì ta mà làm thươռg tổn bản thân, còn có… Không cần đến tìm ta.”
Ta không thể đi tìm nàng lúc này
Trong lời nói của nương tử lúc truyền âm đã có ý muốn tha thứ cho hành động trước kia của gã đối với nàng, nàng chỉ muốn bình tĩnh một chút mà thôi, nàng sẽ trở về, sẽ đến bên cạnh gã, nhưng sư huynh của nàng lại là một vấn đề lớn…
⬅ Trước Tiếp ➡