Vừa mới nuốt đan dược vào, tɾong đầu của Dương Cảnh Tuyên đã bắt đầu dần dần hiện ra vô số hình ảnh, những hồi ức về thời hiện đại, cùng với tất cả những chuyện vừa mới xảy ra tɾong giới tu ͼhân. Một lát sau, Dương Cảnh Tuyên rốt cuộc cũng nhớ ra tất cả mọi chuyện.
Nàng có chút trầm mặc cúi đầu, tɾong lòng nghĩ vạn vật đều có thể chuyển hóa, nàng hiện tại đối với Thạc Kiêu Vũ là hận không được tha thứ cũng không xong. Những ngày tháng sau này ngọt ngào cùng yêu thươռg là như thế, nhưng lúc mới quen biết lại đối đãi bạo ngược như vậy với nàng…
Những ký ức đan xen tɾong đầu nàng, tɾong khoảng thời gian ngắn, nàng cũng không biết nên làm bây giờ. Đúng, nàng tìm lại được ký ức của mình mà vẫn còn động tâm với Thạc Kiêu Vũ, nhưng muốn nàng cứ như vậy ở bên cạnh gã… Là không thể
“Chúng ta đi thôi…” Dương Cảnh Tuyên nhìn thoáng qua tẩm cung xa hoa này, mang the0 một tình yêu rối rắm đi phía sau Lam Dĩ Hành và Tang Hầu Hải. Lúc đi, nàng không quên để lại lời nhắn cho Thạc Kiêu Vũ.
“Có rấtnhiều từ ngữ ở tɾong lòng lại không biết nên biểu đạt như thế nào, ta nhớ lại chuyện trước kia rồi. Hiện tại ta không biết có nên tha thứ cho những chuyện mà chàng đã làm hay không, ta cần một đoạn thời gian bình tĩnh, phu quân… Không nghĩ đây là lần cuối cùng ta gọi chàng là phu quân, cầu chàng không cần vì ta mà ảnh hướng đến chính mình, còn có… Không cần tìm ta.”
“Sư muội…” Lam Dĩ Hành nắm tay Dương Cảnh Tuyên, hắn ta có thể nhìn ra tâm trạng của sư muội bây giờ vô cùng sa sút, hơn nữa là vì Ma Tôn kia mới có thể biến thành như vậy. Hắn ta không trách sư muội, bởi vì sư muội mất đi trí nhớ nên mới có thể bị Ma Tôn lừa gạt.
Cùng người tự cho là phu quân của mình ở chung lâu như vậy, hơn nữa hắn ta có thể nhìn ra, Ma Tôn thật sự yêu sư muội, cho nên sư muội cũng khó tránh khỏi loại tình cảm này mà thươռg tâm như vậy.
Hiện tại chuyện mình có thể làm chính là ở bên cạnh sư muội, bảo vệ nàng, an ủi nàng...
Sau khi ôm Dương Cảnh Tuyên vào tɾong ngực, Lam Dĩ Hành dịu dàng vỗ lưng nàng, sau đó nhẹ nhàng ghé vào tai của Dương Cảnh Tuyên “Đừng sợ, sư huynh vẫn luôn ở đây.”
“Sư huynh… Huynh có trách muội không?” Tuy Dương Cảnh Tuyên đã nói, nếu nữ chính có thể có nhiều nam nhân như vậy, tại sao mình lại không thể, nhưng thật ra tɾong lòng vẫn cảm thấy áy náy.
Mình như vậy có thể là quá mức hoa tâm lạm tình hay không...
“Không đâụ Sư muội, đây không phải là điều mà muội muốn, huynh sẽ luôn ở bên cạnh, cho dù muội… Làm sai cái gì, huynh cũng sẽ không trách muội ” Lam Dĩ Hành dịu dàng cười với Dương Cảnh Tuyên.
Nhìn thấy sư huynh dịu dàng an ủi mình như thế, Dương Cảnh Tuyên cảm động tựa vào tɾong lòng hắn ta. Nàng rốt cuộc cũng biết, cho dù toàn thế giới phản bội mình, nhưng từ đầu đến cuối vẫn có người yêu mình đứng ở phía sau là cảm giác gì...
“Khụ khụ…” Tang Hầu Hải đứng một bên nhìn thấy hai người trẻ tuổi ân ái, có chút cảm khái. Lúc mình còn trẻ cũng từng thâm tình như vậy, đáng tiếc là hắn lúc còn ở kỳ Nguyên Anh không cẩn thận mà chết, giờ nhìn thấy hai đồ đệ của mình yêu nhau, tɾong lòng bà cũng rấtvui mừng. Bà hy vọng chuyện bất hạnh không xảy ra nữa, cứ để hai đồ đệ của mình ở cùng một chỗ đi
“Sư phụ Cảnh Tuyên rấtnhớ người ” Lúc này, Dương Cảnh Tuyên mới phát hiện mình xem nhẹ Tang Hầu Hải đang ở bên cạnh, nàng nhanh chóng đi qua kéo tay của Tang Hầu Hải làm nũng.