⬅ Trước Tiếp ➡
“Sư phụ, tại sao khí tức của sư muội lại ở dưới đáy biển?” Lam Dĩ Hành có chút kỳ quái hỏi.
“Tuyệt đối là ở trên mặt biển, nhưng khí tức vừa mới biến mất, nói không chừng là đã vào trận pháp, cũng có thể là gặp nguy hiểm, chúng ta mau đi xuống xem một chút ” Tang Hầu Hải có chút lo lắng trả lời, tɾong lòng bà thập phần lo lắng cho an nguy của nàng……
Lam Dĩ Hành nghe xong cũng vô cùng sốt ruột, hắn ta vội vàng thu hồi phi kiếm, tạo ra một tấm lá chắn ở trên người của mình và Tang Hầu Hải rồi đi xuống đáy biển.
Sư muội...... Muội đang ở đâụ..... Muội có biết sư huynh thật sự rấtnhớ muội không......
Lam Dĩ Hành tɾong lòng chua xót, thật vất vả sư muội mới thân thiết lại với hắn ta, hơn nữa tình cảm của hai người còn gia tăng rấtnhanh, nhưng ngay lúc này lại xuấthiện loại chuyện này……
Trong lòng hai người gấp gáp, tìm kiếm nửa ngày vẫn không tìm được tung tích của Dương Cảnh Tuyên khiến Lam Dĩ Hành và Tang Hầu Hải cực kỳ lo lắng
“Sư phụ…... Khí tức của sư muội rõ ràng ở dưới đáy biển, vì sao tìm hoài cũng không thấy?”
“Chúng ta lại tiếp tục tìm xem sao ” Bởi vì tu vi của Thạc Kiêu Vũ cao hơn Tang Hầu Hải, cho nên Tang Hầu Hải không thể phát hiện Ẩn Tức trận do Thạc Kiêu Vũ bố trí. Hai người cứ như vậy mất dấu của Dương Cảnh Tuyên.
Nhưng mà vận khí của bọn họ cũng rấttốt, bởi vì bọn họ đã tìm được cánh cửa thủy tinh kia
“Sư phụ Người xem, sư muội có thể ở bên tɾong không?” Lam Dĩ Hành kích động nhìn cánh cửa thủy tinh bao la hùng vĩ, tɾong lòng dâng lên hy vọng vô hạn, hắn ta nhất định phải tìm được sư muội.
Lam Dĩ Hành tràn đầy hy vọng đi vào, sau đó tìm đầy đủ một lượt lại cảm thấy thất vọng. Lúc Lam Dĩ Hành và Tang Hầu Hải chuẩn bị rời đi, Thạc Kiêu Vũ ôm Dương Cảnh Tuyên từ tɾong trận pháp đi ra.
Nữ tử mang the0 vẻ đẹp kiều mị khi vừa mới hoan ái xong, đôi mắt tràn ngập nước, thân thể trở nên vô lực dựa vào trên người của Thạc Kiêu Vũ. Người tinh mắt vừa nhìn liền biết hai người đã làm những gì.
“Sư muội Muội thế nào lại cùng gã…… Ở bên nhau?” Lam Dĩ Hành nhìn thấy Dương Cảnh Tuyên bị nam nhân ngày hôm đó ôm đi, quan hệ của hai người nhìn qua rấtthân mật, hơn nữa…... Nhìn dáng vẻ vừa mới hoan ái của bọn họ, hắn ta nhất thời giật mình, tɾong lòng đau xót.
“Ngươi là ai, ta không biết ngươi ” Dương Cảnh Tuyên nhìn nam nhân ôn nhu như nước trước mắt này, tuy rằng giống như Thạc Kiêu Vũ đều vô cùng tuấn mỹ, nhưng khí chất lại h0àn toàn khác.
“Sư muội…... Muội không nhớ ta sao?” Lam Dĩ Hành tɾong lòng cả kinh, phẫn nộ nhìn về phía Thạc Kiêu Vũ đang ôm lấy Dương Cảnh Tuyên, hắn ta không nghĩ tới người này đê tiện như vậy
“Nương tử, hắn là sư huynh của nàng sao?” Thạc Kiêu Vũ làm bộ có chút nghi hoặc nhìn Dương Cảnh Tuyên, sau đó lại nhìn Lam Dĩ Hành vài lần, lại nói “Ta cũng không biết hắn……”
“Ngươi có phải nhận lầm người rồi không?” Dương Cảnh Tuyên cười với Lam Dĩ Hành, hình như nàng rấtcó cảm tình với hắn ta, nhưng hiện tại nàng đang mất trí nhớ, ai cũng không nhớ ra, cho nên cũng không thể xác định lời hắn ta nói là thật.
“Sư muội, là gã bắt muội đi, sao muội lại quên được?” Lam Dĩ Hành kích động nói.
“Ngươi nói cái gì vậy, chàng là phu quân của ta, ngươi nhận lầm người rồi phải không? Phu quân, chúng ta đừng để ý đến hắn nữa, đi thôi ” Dương Cảnh Tuyên nhíu mày, không thể nào là Thạc Kiêu Vũ bắt nàng đi, bởi vì cảm giác ỷ lại sau khi tỉnh, nàng còn nhớ rấtrõ ràng.
Sẽ có người bắt nàng đi mà nàng lại sinh ra cảm giác ỷ lại với người đó sao? Làm sao có thể
Dương Cảnh Tuyên lôi kéo Thạc Kiêu Vũ chuẩn bị rời đi nhưng Lam Dĩ Hành lộ vẻ mặt thươռg tâm ngăn nàng lại, tɾong ánh mắt tất cả đều là bi thươռg, còn có chút sụp đổ “Sư muội…... lúc muội nhìn thấy huynh, thật sự không có một chút cảm giác đặc biệt nào sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡