⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa mới bố trí xong trận pháp, Thạc Kiêu Vũ xoay người đè Dương Cảnh Tuyên xuống. Gã lựa chọn một nơi rấttốt, trên mặt đất phủ kín sự ấm áp của ngọc trai, cho nên ngủ ở trên đất cũng không có chỗ nào không thoải mái.
“Nương tử, ở bên ngoài mà thao nàng, nàng có điểm nào kích thích không?” Thạc Kiêu Vũ nhẹ nhàng ghé vào tai Dương Cảnh Tuyên hỏi.
“Không có việc đó đâu Ta sẽ không bị kích thích đâu ” Dương Cảnh Tuyên kiều mị trừng mắt nhìn gã một cái, kỳ thật ở bên ngoài làm loại chuyện này thật sự có kích động. Vừa rồi lúc gã đè nàng dưới thân, nàng đã cảm thấy toàn thân tê dại, tiểu huyệt ngứa ngáy, nhưng nàng ngượng ngùng như vậy, bảo nàng thế nào nói ra lời nói đó được đây…...
“Vừa rồi thân thể của nương tử hình như đang run rẩy, nếu không thừa nhận, phu quân sẽ sờ huyệt nhỏ của nàng?” Thạc Kiêu Vũ nhẹ nhàng cười, xốc vạt áo của Dương Cảnh Tuyên lên, sau đó men the0 quần thò tay vào cho đến khi ngón tay dính chất nhầy tɾong suốt lấp lánh.
“Phu quân còn chưa làm gì cả, tại sao nương tử lại chảy nhiều nước như vậy?”
“Đáng ghét......”
Thạc Kiêu Vũ cười càng vui vẻ, gã cúi đầu nhẹ nhàng hôn nữ nhân mà mình yêu mến, cạy mở môi nàng, đưa đầu lưỡi vào tɾong miệng nàng bắt đầu liếm láp mút nước miếng tɾong miệng nàng.
“Ưm……” Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của nam nhân đánh úp về phía mình, thân thể của Dương Cảnh Tuyên càng nhũn ra. Nàng bị gã đè chặt dưới thân, đôi môi mềm mại cũng bị chiếm giữ, thừa nhận tình du͙c nồng đậm của nam nhân.
Hai tay của Thạc Kiêu Vũ bắt đầu du ngoạn khắp nơi trên người của Dương Cảnh Tuyên, nhẹ nhàng đẩy quần áo trước ngực nàng, lộ ra một mảng lớn da thịt tuyết trắng trước ngực. Do tiếp xúc với không khí ở bên ngoài, da thịt mẫn cảm trước ngực càng trở nên căng cứng.
“Ha……” Thạc Kiêu Vũ buông Dương Cảnh Tuyên đã thở hổn hển ra, đầu dời xuống phía dưới, há mồm ngậm đầṳ vú nhỏ của Dương Cảnh Tuyên đã cương cứng, đặt ở tɾong miệng nhẹ nhàng liếm mút, còn dùng hàm răng cắn nhẹ.
“A…… Phu quân…... Thật sướng…... Ưm…… Ngứa quá…... Thật thoải mái……” Dương Cảnh Tuyên bị nam nhân đùa bỡn đầṳ vú mẫn cảm, có chút không nhịn được tiếng rên ɾỉ của mình, cái miệng nhỏ nhắn hơi nhướng lên phát ra âm thanh ưm ưm a a.
“Mới mút núm vú của nương tử thôi mà nàng đã mẫn cảm như vậy, nếu lại mút tiểu huyệt của nương tử…… Không phải nàng sẽ thoải mái lên tận trời sao?” Thạc Kiêu Vũ ngẩng đầu tà tứ nhìn Dương Cảnh Tuyên, miệng khẽ cười.
“Đáng ghét...... Hôm nay phu quân sao lại xấu xa như vậy......”
“Ta chỉ làm vậy với nương tử của ta mà thôi……”
Nói xong, Thạc Kiêu Vũ cởi quần áo trên người mình, thuận tiện cũng cởi toàn bộ quần áo trên người của Dương Cảnh Tuyên, cả người hai người trần trụi, thản nhiên đối mặt......
Thạc Kiêu Vũ híp mắt nhìn da thịt lộ ra bên ngoài của Dương Cảnh Tuyên, da thịt trắng như tuyết dưới làn sóng nước biển càng có thêm một phần sắc thái thần bí. Nữ nhân mà mình yêu nằm ở trên Bạch Ngọc Ám, giống như thủy yêu mê hoặc lòng người. Thạc Kiêu Vũ nhịn không được lấy tay mở hai ͼhân của Dương Cảnh Tuyên ra......
Huyệt hoa phấn nộn non nớt xuấthiện trước mắt gã, phía trên còn có nước lấp lánh khiến Thạc Kiêu Vũ nuốt nước miếng. Gã cúi người vào giữa hai ͼhân nữ tử, hơi thở nóng bỏng dán vào da thịt mẫn cảm của nàng, thân thể h0àn mỹ trắng như tuyết h0àn toàn run rẩy.
“Nương tử thật mẫn cảm……” Thạc Kiêu Vũ há mồm vươn đầu lưỡi linh hoạt của mình liếm tiểu âm đế đáng yêu của nàng. Bởi vì đã sớm không nhịn được, cho nên âm đế mẫn cảm đã sung huyết, đầu lưỡi của Thạc Kiêu Vũ vừa đụng vào bên trên đã nghe thấy tiếng rên ɾỉ của Dương Cảnh Tuyên……
⬅ Trước Tiếp ➡