Nếu như câu chuyện ban đầu là ℭường thủ hào đoạt, như vậy câu chuyện sau đó chính là sủng thê vô độ, Thạc Kiêu Vũ dùng thực lực chứng minh cái gì gọi là tự hố chính mình.
Nếu như không gặp được nữ nhân kia, hắn sẽ không giống như biến thành một người khác, hắn vẫn là một Ma Tôn lãnh khốc vô tình, mỗi người nhìn thấy hắn đều sẽ sợ hãi căm hận, mà không phải đi the0 phía sau một nữ tu, giống như một hộ vệ
Dù sao thì... Vẫn rấtvui.
Muốn hỏi thời khắc vui vẻ nhất, Thạc Kiêu Vũ sẽ trả lời là lúc hắn và Dương Cảnh Tuyên ở chung một chỗ, lấy danh nghĩa vợ chồng ở cùng nhau, khoảng thời gian không ai quấy rầy đó.
Ít nhất sẽ không có những nam nhân đáng ghét kia đến tranh g͙iành Dương Cảnh Tuyên với hắn
Hôm nay là một ngày đáng chúc mừng, Thạc Kiêu Vũ thành công thăng cấp lên Đại La Kim Tiên, ngày đáng chúc mừng này đương nhiên phải ở cùng một chỗ với đạo lữ thân ái mới có ý nghĩa.
Vì thế Thạc Kiêu Vũ rấtcơ trí dẫn Dương Cảnh Tuyên ra khỏi Vân Thành, hai người đi tới đáy biển, tuy rằng không phải nơi bọn họ quen thuộc, nhưng cũng làm cho Thạc Kiêu Vũ nhớ tới khoảng thời gian vui sướng kia.
Hắn và nàng từng tận tình hoan ái dưới đáy biển, cũng là ở chỗ này, hắn mất đi nàng.
“Chúng ta ở lại đây một đêm được không?”
Thạc Kiêu Vũ dùng ánh mắt chờ mong nhìn Dương Cảnh Tuyên, đối mặt với ánh mắt của hắn, nàng làm sao có thể cự tuyệt, vì thế rấttự nhiên gật đầu, cái gật đầu không hề do dự kia làm hắn cực kỳ vui vẻ.
Tuy rằng nam nhân của nàng rấtnhiều, nhưng nàng vẫn rấtquan tâm đến cảm nhận của hắn.
“Chẳng phải nàng đã có một thời gian mất đi ký ức sao? Tại sao nàng vẫn nhớ nơi này ”
Thời gian trôi qua quá lâu, đối với bọn họ mà nói, một số chuyện quan trọng đương nhiên phải ghi nhớ tɾong lòng, mà một số thứ không quan trọng, đã sớm rơi vào tɾong dòng chảy của thời gian.
Đối với Thạc Kiêu Vũ mà nói, mỗi một phút mỗi một giây ở bên Dương Cảnh Tuyên, đối với hắn mà nói đều là ký ức không thể quên.
“Tất nhiên là ta nhớ rõ, phu quân…”
Dương Cảnh Tuyên vui vẻ chớp mắt, mỉm cười với Thạc Kiêu Vũ, phải biết rằng vừa mới bắt đầu bị Thạc Kiêu Vũ bắt đi, tɾong lòng nàng vừa hoảng vừa hận, hận mình không có thực lực phản kháng, nào biết sau này còn có thể có thêm một người yêu nữa
Nếu như không xảy ra chuyện kia, có lẽ nàng căn bản sẽ không biết Thạc Kiêu Vũ, nói như vậy, có đôi khi thật đúng là phúc họa khó phân biệt.
“Nàng có hối hận vì đã gặp ta không?”
Thạc Kiêu Vũ sờ lên đỉnh đầu của Dương Cảnh Tuyên, tɾong ánh mắt mang the0 ôn nhu, Ma Tôn vốn thô bạo đã hóa thành ôn nhu khi ở cùng nàng, khung cảnh này rấthài hòa ấm áp.
“Đương nhiên không hối hận ”
Dương Cảnh Tuyên cũng nghĩ như vậy, tuy rằng ngay từ đầu quen biết mang the0 sự không vui, nhưng sau đó nàng chưa từng nghĩ tới phải tách ra với Thạc Kiêu Vũ, Thạc Kiêu Vũ cũng tiếp nhận một số chỗ không tốt tɾong tính cách của nàng, một đường cùng nàng đi đến tận bây giờ, hai người đã trở thành sự tồn tại không thể thiếu của nhaụ
“Vậy còn chàng thì sao, chàng có hối hận không?” Dương Cảnh Tuyên hỏi lại hắn.
“Đương nhiên ta cũng không hối hận ”
Hai người không hối hận ở dưới đáy biển đương nhiên là thân thiết với một hồi lâu, tạm thời đặt hai hài tử còn có đạo lữ khác sang một bên, rấtsung sướng trải qua thế giới của hai người.
Nếu hỏi Thạc Kiêu Vũ, tình yêu là gì?
Thạc Kiêu Vũ cũng không thể nói rõ, dù sao hắn thí¢h ở cùng một chỗ với Dương Cảnh Tuyên, sinh mệnh lâu dài đến không có điểm cuối có nàng sẽ không hoang vu, hắn nguyện ý bao dung tất cả của nàng, thẳng đến khi sinh mệnh kết thúc.