⬅ Trước Tiếp ➡
Địch Tĩnh Hân nhíu mày, tiên khí Huyết Hồn Tháp vô cùng âm độc, Viên Mộng Lê thân là Thần Tôn, sao lại có thứ này
“Viên Mộng Lê, Dương Cảnh Tuyên là người của ta và Lý Mặc Lâm,bây giờ Chu Khánh Nguyên đã chết, Cừu Trường Ý sẽ không quản chuyện của ngươi, ngươi xác định muốn đắc tội với chúng ta sao? ”
tiên khí Huyết Hồn Tháp này thật sự là quá mức âm ngoan, hắn sợ Dương Cảnh Tuyên lát nữa sẽ bị thươռg, một mình hắn không thể h0àn toàn bảo vệ được nàng.
"Đắc tội các ngươi? Các ngươi muốn vì tiện nhân này mà giết ta?”
Lửa giận tɾong lòng Viên Mộng Lê lúc này phảng phất như có thể khiến nàng ta bốc cháy, dựa vào cái gì mà bên cạnh Dương Cảnh Tuyên lại có nhiều người yêu nàng như vậy, mỗi người đều đang bảo vệ nàng, mà đạo lữ trước kia của nàng ta lại là một kẻ nhu nhược Người the0 đuổi cũng không như ý
Nàng ta là Thần Tôn Nàng ta là nữ tu lợi hại nhất toàn bộ Tiên giới, làm sao có thể kém hơn so với Dương Cảnh Tuyên yếu ớt này được
Nữ nhân này thật sự không thể nói đạo lý được
Địch Tĩnh Hân cau mày, hắn nhìn chằm chằm Viên Mộng Lê, thời thời khắc khắc cảnh giác, sợ nàng ta đột nhiên ra tay làm Dương Cảnh Tuyên bị thươռg.
“Đợi lát nữa chúng ta đánh nhau nàng liền trốn vào tɾong Hỗn Độn Châu đi, đừng để cho nàng ta đụng đến nàng.”
Địch Tĩnh Hân truyền âm cho Dương Cảnh Tuyên, Dương Cảnh Tuyên biết mình đối với tu vi của bọn họ mà nói xem như vướng víu, cũng không nói gì, chuẩn bị thấy tình huống không đúng liền trốn đi.
“Hừ ”
Viên Mộng Lê hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tấn công Dương Cảnh Tuyên, tay nâng Huyết Hồn Tháp, quanh thân tản ra sương mù màu đen, cả người giống như nhập ma, biểu cảm trên mặt cực kỳ dữ tợn, hai mắt đỏ tươi, đôi mắt nhìn Dương Cảnh Tuyên thật giống như là độc xà.
Dương Cảnh Tuyên vội vàng tránh đi, Địch Tĩnh Hân ngăn ở phía trước bảo vệ nàng, thừa dịp hai người đang giao thủ, Dương Cảnh Tuyên vừa né tránh, vừa tìm cơ hội chuẩn bị đánh lén Viên Mộng Lê.
Dưới sự quấy nhiễu của Dương Cảnh Tuyên, Viên Mộng Lê rấtnhanh bị Địch Tĩnh Hân đả thươռg, cả người nàng ta càng thêm nóng nảy, hung tợn nhìn Dương Cảnh Tuyên, cũng mặc kệ Địch Tĩnh Hân bên kia đang công kích nàng ta, bay thẳng về hướng của Dương Cảnh Tuyên.
Dương Cảnh Tuyên vội vàng né tránh, mà công kích của Địch Tĩnh Hân cũng dừng ở trên người Viên Mộng Lê, khiến nàng ta phun ra một miệng máu tươi, thế nhưng công kích này cũng không thể khiến Viên Mộng Lê buông tha truy kích Dương Cảnh Tuyên, ngược lại khiến nàng ta càng thêm phẫn nộ.
Vẻ mặt nàng ta dữ tợn, khóe miệng đều là máu tươi, dùng ánh mắt ác độc nhìn nàng, làm nàng có chút hoảng ở tɾong lòng, dù sao tu vi của đối phươռg cũng là Thần Tôn
“Dừng tay Ngươi đang làm gì vậy ”
Đang lúc ba người ngươi tới ta lui công kích né tránh, đột nhiên trên không trung xuấthiện vài bóng người, cùng với âm thanh tức giận ngút trời khiến Viên Mộng Lê đột nhiên ngốc lăng, sau đó lại bị Địch Tĩnh Hân lần nữa đánh tɾúng.
“Mặc Lâm ”
Dương Cảnh Tuyên nhìn thấy Lý Mặc Lâm nên cực kỳ vui vẻ, ở tɾong mắt của Lý Mặc Lâm, hắn chỉ mới hai canh giờ ngắn ngủi không gặp được nàng, nhưng đối với Dương Cảnh Tuyên mà nói, nàng đã rấtnhiều năm không gặp Lý Mặc Lâm rồi
“Các ngươi đều lại đây đi, mau lại đây trói nữ nhân điên cuồng này lại, nàng ta quả thật là điên rồi ”
Dương Cảnh Tuyên chỉ vào dáng vẻ điên cuồng kia của Viên Mộng Lê, bây giờ nàng ta đang si ngốc nhìn Lý Mặc Lâm, tɾong ánh mắt tràn đầy sự chất vấn.
“Tại sao? Sao chàng lại muốn cùng với tiện nhân kia cử hành đại điển đạo lữ? Ta có chỗ nào kém hơn so với đồ tiện nhân lả lơi ong bướm kia chứ Tu vi Địa vị Chàng còn cố tình muốn cùng nhiều nam tu như vậy cùng chung một đạo lữ sao? Lý Mặc Lâm, chàng có phải quá để người khác chiếm tiện nghi rồi không ”
Lời nói của Viên Mộng Lê làm cho Lý Mặc Lâm nhíu chặt ͼhân mày, không kiên nhẫn mở miệng.
⬅ Trước Tiếp ➡