“Trần tiên sinh, kỳ thật lần này tới là muốn nói chuyện với anh, bởi vì không tiện từ chối ý tốt của cha mẹ, cho nên tôi mới tới đây… Thật ra tôi tạm thời không có ý định yêu đương, chớ nói chi là kết hôn, không bằng chúng ta ăn bữa cơm này xong thì đường ai nấy đi, hôm nay tôi mời khách.”
Dương Cảnh Tuyên mỉm cười, cùng người đàn ông trước mắt này ăn cơm, tɾong lòng cô loáng thoáng có loại cảm giác chịu tội là sao chứ?
Cô quả thực không hiểu nội tâm kỳ quái ở tɾong lòng mình là thế nào, đầu tiên là nhìn thấy người xa lạ lại có cảm giác quen thuộc, bây giờ lại là cảm giác chịu tội, từ nhỏ đến lớn, cô cũng không bị mất trí nhớ mà, tại sao lại như vậy
Dương Cảnh Tuyên vốn định mời vị Trần tiên sinh kia ăn bữa cơm rồi về nhà sớm một chút, nhưng chuyện nào có đơn giản như cô nghĩ, sau khi cô nói xong câu kia, Trần Khải lại quấn lấy cô, thế nào cũng phải nói muốn kết giao.
Đối mặt với người đàn ông chơi xấu này, Dương Cảnh Tuyên có chút buồn bực nhíu mày.
“Trần tiên sinh, bây giờ tôi thật sự không có ý định đó, xin anh đừng dây dưa nữa được không ”
Đang lúc Dương Cảnh Tuyên buồn bực không thôi, đột nhiên âm thanh của một người đàn ông vang lên, cô quay đầu nhìn, là người cho cô cảm giác rấtquen thuộc đó
“Vị tiên sinh này, không nghe thấy cô ấy nói cái gì sao, xin đừng dây dưa nhiều, bằng không tôi sẽ kêu người ở khách sạn mời anh ra ngoài.”
Lời nói của Địch Tĩnh Hân làm cho Trần Khải cười lạnh một tiếng, vốn bị người ta cắt ngang khiến cho Trần Khải vô cùng bất mãn, bây giờ vừa thấy, thế nhưng còn là một người đàn ông đẹp trai như vậy, tɾong lòng lại càng khó chịụ
“Anh là cọng hành nào, cũng muốn kêu người của khách sạn đuổi tôi ra ngoài? ”
Địch Tĩnh Hân không muốn cùng hắn ta nhiều lời, mà trực tiếp lấy đïện thoại di động ra gọi đïện thoại, không đến năm phút, một người đàn ông trung niên vội vội vàng vàng đi tới.
Hắn ta là tổng giám đốc của khách sạn năm sao này, vừa thấy Địch Tĩnh Hân liền khom lưng cúi đầu, cười tỏ vẻ lấy lòng.
“Tổng giám đốc, sao anh đến đây mà không kêu tôi một tiếng, tôi sẽ cho người vì chuẩn bị phòng cùng đồ ăn cho anh ”
Địch Tĩnh Hân gật đầụ
“Chỉ là tới dùng cơm trưa thôi, không nghĩ tới vừa vào đã gặp lưu manh quấy rối một cô gái, Lý quản lý, khách sạn của chúng ta không chào đón những vị khách như vậy.”
Lý quản lý vừa nghe xong, vội vàng gật đầu “Tổng giám đốc nói đúng, vậy tôi sẽ mời người này ra ngoài.”
Nói xong, hắn ta nhìn về phía Trần Khải, ngôn ngữ khách khí, nhưng tɾong giọng nói mang the0 nghiêm túc, tɾong ánh mắt mang the0 khinh miệt.
“Vị tiên sinh này, bây giờ ngài đã phá hủy thanh danh của khách sạn, vì bảo vệ cô gái này không bị quấy rầy, mời ngài nhanh chóng rời đi ”
Trần Khải thấy không chiếm được tiện nghi, chỉ có thể hung hăng trừng mắt một cái, phẫn nộ rời đi, vừa đi vừa thầm mắng.
Địch Tĩnh Hân nhìn về phía Dương Cảnh Tuyên.
Anh có loại cảm giác rấtquen thuộc với cô, khi Dương Cảnh Tuyên đứng cùng một chỗ với người đàn ông kia, anh còn có thể loáng thoáng cảm giác có chút khó chịụ
Anh không biết nguyên nhân là gì, nhưng không sao cả, anh chỉ cần đuổi người đàn ông kia đi là được, còn cô gái làm cho anh có cảm giác quen thuộc này, anh cũng có thể thuận tiện làm quen một chút.
Dù sao anh đã là nam nhân ba mươi tuổi, gặp những cô gái khác cũng không có cảm giác gì, nhưng khi nhìn thấy cô gái này lại làm cho anh có một chút dao động, cho dù là cảm giác khó chịu, anh cũng muốn tiếp tục làm quen thử xem.