⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Cảnh Tuyên biết Viên Mộng Lê sẽ không buông tha cho nàng, vì thế nàng cũng lười nhẫn nhịn nữ nhân này, chạy không thoát thì trốn trước, bây giờ tu vi của nàng không đánh lại nàng ta, còn có thể làm gì được đây
Vì thế nàng cố ý chọc giận Viên Mộng Lê, thừa dịp nàng ta phẫn nộ thất thần từ tɾong không gian lấy ra pháp bảo nhanh chóng thoát đi, đáng tiếc chạy không được bao xa đã bị Viên Mộng Lê sắp đuổi kịp, tu vi hai người thật sự chênh lệch quá lớn, thực lực cũng giống như thế.
Đang lúc Dương Cảnh Tuyên chuẩn bị bất chấp tất cả tiến vào Hỗn Độn Châu thì đột nhiên vang lên một âm thanh.
“Viên Mộng Lê? Ngươi the0 đuổi Dương Cảnh Tuyên làm gì Nàng chính là đạo lữ của Lý Mặc Lâm ”
Mẹ kiếp
Hắn ta tới nơi này vốn là chuẩn bị tham gia đại điển đạo lữ của Lý Mặc Lâm, ai ngờ có một chút chuyện làm trì hoãn, bây giờ mới tới được lại vừa vặn thấy một màn này, thấy công kích của Viên Mộng Lê thiếu chút nữa đánh tɾúng trên người của Dương Cảnh Tuyên, Địch Tĩnh Hân đứng ra phía trước che chắn cho nàng.
Địch Tĩnh Hân tuy rằng không thí¢h người đa tình như Dương Cảnh Tuyên, nhưng hắn ta lại càng không thí¢h Viên Mộng Lê tàn nhẫn vô tình, nữ nhân này vì muốn có được Lý Mặc Lâm mà không tiếc dùng bất cứ thủ đoạn nào, tiên nữ bị nàng ta giết chết vô số kể, là một người nội tâm ghen tị vô cùng ác độc
Nhưng chính là vì như vậy cũng làm cho nàng ta tu luyện tới tu vi Tiên Tôn, thực lực cùng hắn ta không phân cao thấp, có lẽ nơi duy nhất đáng khen ngợi của Viên Mộng Lê cũng chỉ có thực lực ma͙nh mẽ thôi
Viên Mộng Lê thấy Địch Tĩnh Hân đột nhiên xuấthiện che chắn ở trước mặt của Dương Cảnh Tuyên, tɾong lòng nhất thời giận dữ “Ngươi thế nhưng cũng chắn ở trước mặt tiện nhân này để bảo vệ nàng Không hổ là kỹ nữ ai cũng có thể lấy làm chồng Câu dẫn Lý Mặc Lâm, có nhiều đạo lữ như vậy còn chưa đủ sao, Địch Tĩnh Hân ngươi cũng coi trọng nàng? ”
Địch Tĩnh Hân vô cùng khinh thường nữ nhân Viên Mộng Lê này, vì thế hắn ta chỉ liếc mắt, hừ lạnh một tiếng.
“Dù sao coi trọng ai cũng sẽ không coi trọng nữ nhân như ngươi, tàn nhẫn ngoan độc, còn lớn lên vô cùng xấu ”
Thật ra Viên Mộng Lê cũng không xấu, có thể nói là dáng vẻ cực kỳ xinh đẹp, được xem như là mỹ nhân số một số hai tɾong Tiên giới, huống hồ tu vi của nàng ta còn cao như vậy, Tiên giới cũng có không ít nam tiên thí¢h nàng ta, nhưng nàng ta không nhìn tɾúng ai cả.
Cuối cùng thì ngoại trừ Lý Mặc Lâm cùng Địch Tĩnh Hân ra, Bạch Thành Chu Khánh Nguyên chính là một lão sắc lang, mà Băng Thành Cừu Trường Ý lại luôn ở Băng Thành không hay đi ra ngoài, mà Băng Thành cách bốn thành trì khác quá xa, là nơi ở xa nhất tɾong Tiên giới, nơi đó mấy chục vạn năm đều là có băng tuyết, người khác không có việc gì cũng không muốn đến nơi đó.
Nghe được Địch Tĩnh Hân nói, Viên Mộng Lê càng thêm tức giận, nàng ta còn tưởng rằng Địch Tĩnh Hân thật sự coi trọng Dương Cảnh Tuyên, cho nên mới vũ nhục mình như vậy, vì thế Viên Mộng Lê nhanh chóng lấy ra pháp bảo mình luyện chế mấy trăm năm, ném về phía bọn họ.
Nàng ra rốt cuộc đã ném thứ gì?
Thật ra cái mà Viên Mộng Lê ném qua chính là một ảo trận, ảo trận có thể làm mệt mỏi cũng có thể giết người, nàng ta dùng vô số địa bảo mới luyện chế ra được ảo trận này, vốn chỉ muốn dùng lúc có nguy hiểm đến tính mạng, nào biết Địch Tĩnh Hân lại chọc giận nàng ta, khiến nàng ta phải dùng ảo trận để đối phó với Địch Tĩnh Hân cùng Dương Cảnh Tuyên
“Thứ gì vậy ”
Địch Tĩnh Hân vung tay lên chuẩn bị hủy diệt pháp bảo đang bay về phía hắn ta, ai ngờ pháp bảo sau khi bị công kích đã nổ tung tạo thành một trận sương mù…
Dương Cảnh Tuyên chỉ kịp kéo Địch Tĩnh Hân vào tɾong Hỗn Độn Châu, tɾong nháy mắt rơi vào hôn mê... Ảo trận sương mù khiến nàng và Địch Tĩnh Hân cùng ngất đi, không biết khi nào hai người bọn họ mới có thể tỉnh lại, hoặc là rơi vào tɾong ảo cảnh không thể tỉnh lại nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡