⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Cảnh Tuyên trốn ở tɾong phòng căn bản không biết mình rấtnhanh sẽ gặp phiền toái, Địch Tĩnh Hân cũng ở hiện trường, hắn ta vốn định ở chỗ của Lý Mặc Lâm hai ngày, nhưng biết Lý Mặc Lâm còn có chuyện cần phải xử lý, nên quyết định rời đi.
Ầy… Không khí thật xấu hổ, hắn ta vẫn nên đi trước thì hơn.
Vì thế Địch Tĩnh Hân không chào tạm biệt Lý Mặc Lâm mà đã rời đi, toàn bộ phủ Thành chủ chỉ còn lại các nam nhân của Dương Cảnh Tuyên.
“Cảnh Tuyên, nàng mở cửa đi.”
Lý Mặc Lâm đi đến trước cửa phòng của Dương Cảnh Tuyên, tiếng gõ cửa bất thình lình làm cho nàng đang nằm ở trên giường đột nhiên nhảy dựng lên, lúc này Lý Mặc Lâm tới tìm nàng làm gì?
Không phải nàng đã nói muốn ở một mình để bình tĩnh sao, những nam nhân khác đều không tới tìm nàng, Lý Mặc Lâm còn chưa xác định danh phận gì thì lại tới đây, Dương Cảnh Tuyên có một dự cảm xấu ở tɾong lòng.
Không phải hắn đến đây tìm phiền phức cho nàng chứ?
A, nàng ċһán ghét sự phiền toái này, sao nàng lại hoa tâm như vậy chứ Thôi được rồi, nam nhân nhiều thì rắc rối nhiều, đều do nàng không tự quản được bản thân mình Dương Cảnh Tuyên ơi Dương Cảnh Tuyên, một ngày nào đó ngươi phải chết ở trên người của mỹ nam
Chẳng qua lúc nàng tự xây dựng lại tâm lý cho mình, vẫn mở miệng trả lời tiếng gõ cửa của Lý Mặc Lâm.
“Lý Mặc Lâm? Ngươi tới làm gì?”
Không mở cửa, chính là không mở cửa
“Cảnh Tuyên, nàng đừng giả ngu, nàng biết ta tới đây làm gì, chúng ta nói chuyện một chút, mau mở cửa đi.”
Không mở cửa, chính là không mở cửa
Dương Cảnh Tuyên giãy dụa lần cuối cùng “Gần đây luôn truy sát Chu Khánh Nguyên, ta hơi mệt, ta muốn nghỉ ngơi ”
Trong lòng Lý Mặc Lâm thầm trợn trắng mắt, tìm cái cớ mệt mỏi cần nghỉ ngơi này cũng quá không tiêu chuẩn rồi, nàng là một Tiên nhân còn cần nghỉ ngơi cái gì?
Cần nghỉ ngơi nhưng nàng lại cùng tiểu tử Dương Cảnh Diệu kia lăn cùng một chỗ A… Coi hắn là kẻ ngốc sao, hắn mặc kệ, hắn nhất định phải đi vào
“Cảnh Tuyên, đừng náo loạn, cho dù là chuyện như vậy cũng không giải quyết được, chúng ta nói chuyện cho tốt được không.”
Nếu thái độ của Lý Mặc Lâm ác liệt, Dương Cảnh Tuyên ngược lại sẽ không cho hắn đi vào, nhưng nàng chính là một người ăn mềm không ăn cứng, dưới từng tiếng nói mềm mại nhẹ nhàng của Lý Mặc Lâm, Dương Cảnh Tuyên ý chí không kiên định đứng dậy mở cửa.
A... Lại là mỹ nam kế, nàng ghét nhất là chiêu này
Thấy Dương Cảnh Tuyên mở cửa, Lý Mặc Lâm lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai vọt vào tɾong phòng, h0àn toàn không cho Dương Cảnh Tuyên cơ hội hối hận, hai người ngay từ đầu nhìn nhau không nói gì, nhìn ánh mắt phức tạp của Dương Cảnh Tuyên, bộ dáng rối rắm kia, Lý Mặc Lâm vẫn mềm lòng mở miệng trước.
Ai... Đây thật sự là ai yêu trước thì người ấy nhận thua trước.
“Cảnh Tuyên, rõ ràng là ta thí¢h nàng trước, nhưng mà nàng lại phụ lòng ta ”
Hắn đường đường một Thần Tôn, cứ như vậy bị nữ nhân cô phụ, ngẫm lại đều có chút tan nát cõi lòng.
Nhưng hắn có thể làm gì bây giờ, hắn thí¢h nàng, cho nên chỉ có thể tha thứ cho nàng
Ý nghĩ duy nhất của hắn bây giờ chính là để cho Dương Cảnh Tuyên thừa nhận quan hệ của hắn và nàng, miễn cho sau khi xảy ra chuyện của Dương Cảnh Diệu, nàng lại đi trêu chọc thêm một người nữa, cứ như vậy ném hắn ra sau đầu, đó mới gọi là tan nát cõi lòng
“Ta…”
Ta nào có cô phụ ngươi
Dương Cảnh Tuyên quả thực oan uổng muốn chết, hai người có lẽ có chút mập mờ, mấy đạo lữ của nàng có lẽ đã ngầm thừa nhận Lý Mặc Lâm sau này sẽ trở thành đạo lữ của nàng, nhưng danh phận không phải còn chưa định ra sao
Bây giờ lại nói chuyện này, những nam nhân kia lại nhịn không được ghen tuông đố kỵ Nàng cũng không dám vào lúc này nhắc tới chuyện của Lý Mặc Lâm.
Đành phải kéo dài thôi, có thể kéo bao lâu thì kéo bấy lâụ
⬅ Trước Tiếp ➡