⬅ Trước Tiếp ➡
Phong cảnh Mộng Thành quả nhiên danh bất hư truyền, sau khi Dương Cảnh Tuyên đến nơi này mới phát hiện Hoa Chi Thành quả nhiên đẹp như mộng ảo, bên tɾong đủ loại hoa tươi vây quanh, không hề có cảm giác trói buộc hay là diễm tục.
Mùi thơ๓ trên chóp mũi cũng không quá nồng đậm, ngược lại là loại mùi thơ๓ như làm cho người ta cảm giác mới mẻ sau khi ngửi.
Trong nháy mắt Dương Cảnh Tuyên liền yêu nơi này.
“Rất thí¢h nơi này sao?”
Lý Mặc Lâm thấy Dương Cảnh Tuyên nhìn chăm chú vào những bông hoa kia, tɾong đáy mắt hiện lên ý cười.
Chẳng qua thí¢h là thí¢h, ngàn vạn lần không nên bắt đầu sinh ra ý nghĩ muốn sống ở đây, nàng chính là khách quý của Vân Thành, hơn nữa... Không chỉ là khách quý, mà còn là nữ nhân mà hắn ta thí¢h.
“Nơi này phong cảnh thật đẹp nha, chẳng qua chính sự vẫn quan trọng hơn, bây giờ chúng ta lập tức đến phủ Thành chủ tìm Thần Tôn Địch Tĩnh Hân đi.”
Lý Mặc Lâm lắc đầụ
“Trước tiên ta gửi cho hắn một truyền âm phù xem hắn có ở tɾong phủ Thành chủ hay không đã, nàng cũng biết đấy... Địch Tĩnh Hân có chút… Ờm, phóng đãng yêu tự do không kiềm chế được, phần lớn thời gian hắn đều ở bên ngoài.”
Dương Cảnh Tuyên như có suy nghĩ điều gì đó, hắn ta nghe có vẻ như giống với Hoàng Tử Thiên vậy?
Thật ra người như vậy ở chung rấttố, bọn họ vui vẻ ở bên ngoài kết giao bằng hữu, tuy rằng chỉ là bạn bình thường, đi tới nơi tiếp the0 có lẽ sẽ quên, nhưng cuộc sống như vậy so với những tiên nhân chỉ biết tu luyện càng thú vị hơn nhiềụ
Lý Mặc Lâm dùng truyền âm phù liên lạc với Địch Tĩnh Hân, cũng cảm thấy có chút kỳ quái, hắn ta thế nhưng lại ở tɾong phủ Thành chủ không chạy loạn khắp nơi, Lý Mặc Lâm thông báo với hắn ta sẽ lập tức tới, miễn cho mình vừa tới thì hắn ta lại chạy đi mất.
“Sao ngươi lại đột nhiên tới đây? Lại còn mang the0 nhiều người như vậy?”
Địch Tĩnh Hân thấy Lý Mặc Lâm thật sự đi vào phủ Thành chủ, tɾong mắt có chút kinh ngạc, hai người đã rấtnhiều năm không gặp, quan hệ giữa mỗi người tɾong năm đại Thần Tôn đều có chút lãnh đạm, quan hệ giữa hắn ta và Lý Mặc Lâm cũng tính là tốt hơn một chút, nhưng cũng đã mấy trăm năm chưa gặp mặt
“Ngươi nhìn xem ai tới?”
Lúc này Địch Tĩnh Hân nhìn thấy Thích Dụ Huyên đứng phía sau, ngạc nhiên đến nổi hai mắt trừng to.
“Sao ngươi lại ở đây? Phong ấn bị phá vỡ rồi? ”
Thích Dụ Huyên đắc ý cười “Đương nhiên rồi, tất cả đều là nhờ đạo lữ của ta.”
Đối mặt với việc Thích Dụ Huyên lần nữa trở lại Tiên giới, Địch Tĩnh Hân cũng không có địch ý gì, hắn ta đối với Thích Dụ Huyên là loại trạng thái có cũng được không có cũng không sao, nhưng hắn ta đối với đạo lữ của Thích Dụ Huyên vẫn có chút tò mò.
Nữ tử nào lại thu phụcđược Hắc Long kiệt ngạo bất thuần như vậy, quá lợi hại
Ánh mắt của Địch Tĩnh Hân rơi vào trên người Dương Cảnh Tuyên, hắn nghi hoặc nhìn Dương Cảnh Tuyên một cái “Ngươi chính là đạo lữ của Thích Dụ Huyên?”
Dương Cảnh Tuyên gật đầụ
Quả nhiên là xinh đẹp, trên người có một loại khí chất rấtđặc biệt, nhưng trừ cái đó ra, Địch Tĩnh Hân cũng không phát hiện ra chỗ nào đặc biệt, có thể là do lần đầu tiên gặp mặt nên không hiểu biết.
“Cho nên ngươi lần này tới là muốn nói cho ta biết Thích Dụ Huyên trở lại Tiên giới, sau đó ngươi cùng hắn đạt thành nhận thức chung nào đó?”
Địch Tĩnh Hân là một người rấtthông minh, hắn ta rấtnhanh liền nhìn ra ánh mắt của Lý Mặc Lâm đối với Dương Cảnh Tuyên có chút không đúng, đó rõ ràng chính là ánh mắt của kẻ si tình
Rất nhiều nữ tử đều nhìn hắn ta như vậy, chính là cái loại ánh mắt cực kỳ nóng bỏng này.
⬅ Trước Tiếp ➡