“Cảnh sắc ở nơi này thật tốt, đã lâu ta không nhìn thấy được cảnh sắc đẹp như vậy…”
Trong giọng nói của Dương Cảnh Tuyên mang the0 hoài niệm, trước kia nàng rấtthí¢h đi đến những bãi biển ở nước ngoài để nghỉ phép, đáng tiếc chỉ đi được hai lần rồi không có thời gian đi nữa vì công việc quá bận rộn.
“Nếu nàng thí¢h, chúng ta có thể mang nàng đi du ngoạn toàn bộ Tiên giới, lần này mang thi thể cua càng đen về thì chúng ta đi đến những nơi khác du ngoạn có được không?”
Dương Cảnh Tuyên cười gật đầụ
Bọn họ bắt đầu đi săn cua càng đen, sau đó thu thập thi thể của chúng, Lam Dĩ Hành cùng Thuật Giáp Thế Kỳ chuẩn bị một cái nhà hình xoắn ốc nhỏ, 3000 cỗ thi thể không thể ngay lập tức có thể thu thập xong, bọn họ đã ở đây chuẩn bị mất đến vài ngày.
“Ai ở nơi đó?”
Đột nhiên Thích Dụ Huyên nhìn sang bên trái nhưng nơi đó không có một bóng người, hắn cảm giác như có ai đó đang nhìn trộm, mà người nhìn trộm kia lại nhìn trên người hắn và Dương Cảnh Tuyên, hắn sẽ tuyệt đối không cảm giác sai được
“Có người sao?”
Dương Cảnh Tuyên có chút nghi hoặc nhìn về phía vừa rồi mà Thích Dụ Huyên nhìn rồi lại nhìn về phía hắn, nơi đó rõ ràng không có ai, dùng thần thức cũng không phát hiện ra gì, trừ phi người nhìn trộm đó có tu vi cao hơn nàng.
“Không nghĩ tới trải qua nhiều năm bị phong ấn mà ngươi vẫn có thể nhận ra sự tồn tại của ta, tu vi một chút cũng không bị thụt lùi.”
Bên kia chậm rãi có một bóng người hiện ra, hóa ra là Chu Khánh Nguyên đã đến Vân Thành nhưng không vào bên tɾong mà lặng lẽ đi the0 đám người của Dương Cảnh Tuyên.
“Chu Khánh Nguyên…”
Thích Dụ Huyên hừ lạnh một tiếng.
“Thế nào? Lại muốn thử cảm giác bị ta tẩn một trận nữa sao?”
Nhớ lại trước đây Chu Khánh Nguyên muốn hắn trở thành khế ước thú của hắn ta nhưng mà cuối cùng đã bị hắn tẩn cho một trận, cũng bởi vì chuyện này mà Chu Khánh Nguyên liên hợp lại với bốn vị Thần Tôn khác phong ấn hắn, thù này hắn nhất định sẽ báo nhưng không phải là bây giờ.
“Ngươi không sợ ta lại phong ấn ngươi một lần nữa sao? Ngươi lại còn dám lên Tiên giới? Ở Tu Chân tiêu dao tự tại không tốt sao? Tại sao lại muốn trở về đây?”
Chu Khánh Nguyên lại quay sang đánh giá Dương Cảnh Tuyên.
“Đây là đạo lữ của ngươi sao? Thật xinh đẹp, không nghĩ tới người cao ngạo như Hắc Long đây lại khuất phụctrên tay của một nữ nhân, ngoại trừ ngươi ra còn có thêm nhiều đạo lữ như vậy mà ngươi cũng có thể nhẫn nhịn được?”
Trong ánh mắt của Chu Khánh Nguyên mang the0 một chút dâm tà, hiển nhiên là coi trọng sắc đẹp của Dương Cảnh Tuyên, cái nhìn dâm tà như vậy khiến ánh mắt của những nam nhân khác tối sầm lại, người có thực lực ma͙nh nhất là Thích Dụ Huyên đột nhiên tiến lên đánh nhau với Chu Khánh Nguyên.
“Bây giờ Lý Mặc Lâm đứng ở bên phía ta rồi, ta xem ngươi lấy cái gì để phong ấn ta ”
Thích Dụ Huyên ra tay không lưu tình một chút nào, còn không ngừng chọc giận Chu Khánh Nguyên.
“Nếu ngươi nhường đạo lữ của ngươi cho ta, ta sẽ buông tha cho ngươi, thế nào? Tiên giới này có bao nhiêu nữ tiên, ngươi tùy tiện tìm một người đều có thể ma͙nh hơn nữ nhân này nhiềụ”
“Cút ”
Thích Dụ Huyên hạ một chiêu lớn, Chu Khánh Nguyên bị trọng thươռg, hắn ta lạnh lùng nhìn thoáng qua Thích Dụ Huyên “Ngươi cho rằng ta thật sự không có cách nào đối phó với ngươi sao?”
Nói xong, hắn ta quay sang cười dâm tà với Dương Cảnh Tuyên, sau đó biến mất khỏi bờ cát Tây Quang.
“Chu Khánh Nguyên… Thì ra đây là Chu Khánh Nguyên, quả nhiên là bộ dáng gian xảo giảo hoạt, lại dám dùng ánh mắt đó để nhìn ta…”
Dương Cảnh Tuyên cũng cực kỳ tức giận, nhưng tu vi của nàng không ma͙nh như hắn ta, nàng cắn môi, phẫn hận nói với Thích Dụ Huyên “Nếu như ngươi cùng Thần Tôn Lý Mặc Lâm liên thủ lại, thậm chí liên hệ với Thần Tôn Địch Tĩnh Hân, các ngươi có thể giết chết được Chu Khánh Nguyên không?”